Kiếp trước tôi đã chịu đủ những oan ức ngầm rồi.

Nếu đã thích chụp mũ tôi như vậy, vậy thì tôi dứt khoát đội cho chắc luôn.

Hắn đá/nh tôi một trận, tôi giẫm hắn một cái.

Chậc, tính ra vẫn là tôi chịu thiệt.

Triệu Cát ôm tay gào thảm thiết, có người vội vàng đẩy tôi ra.

Tôi lảo đảo lùi hai bước, xách áo khoác lên, không ngoảnh đầu lấy một lần mà lướt qua người Tần Diệc.

Chuyện tôi và Tần Diệc trở mặt nhanh chóng lan khắp trường.

Vốn dĩ tôi đã chẳng được lòng ai, cuộc sống càng trở nên khó chịu hơn.

Mặt bàn lúc nào cũng đầy dấu giày.

Ghế ngồi thì chân cao chân thấp.

Bài thi nộp lên hoặc là biến mất, hoặc là bị x/é nát rồi xuất hiện trong thùng rác.

Toàn những trò trẻ con, nhưng lại khiến người ta gh/ê t/ởm vô cùng.

Lần nữa phát hiện bài thi không cánh mà bay, sắc mặt giáo viên chủ nhiệm cực kỳ khó coi.

"Ký Vân Châu, đã lớp mười hai rồi, em có thể để tâm đến bản thân mình một chút được không?"

"Đại học loại một tốt hơn đại học loại hai, đại học loại hai tốt hơn đại học loại ba. Cho dù cuối cùng em không thi nổi cao đẳng, học thêm được chút kiến thức vẫn hơn ngày nào cũng nằm ngủ!"

Trong lớp lập tức vang lên từng tràng cười nhạo.

Triệu Cát che miệng, cười đến mức run lên như bàn chải đá/nh răng điện.

Tôi rút tay khỏi ngăn bàn.

Đầu ngón tay bị một chiếc đinh ghim không biết ai bỏ vào cứa rá/ch, những giọt m/áu nhỏ lần lượt trào ra.

Tôi đột ngột đứng dậy.

Chiếc ghế sắt m/a sát với nền đ/á hoa tạo nên âm thanh chói tai.

Giữa ánh mắt im lặng của cả lớp, tôi bước về phía cuối phòng học.

Quả nhiên, bài thi ghi tên tôi bị vo tròn, vứt trong thùng rác.

Ngay trước mặt tất cả mọi người, tôi lật úp chiếc thùng rác đầy ắp lên đầu Triệu Cát.

Tôi có lỗi với Tần Diệc.

Nhưng với Triệu Cát thì không.

Triệu Cát thét lên thảm thiết.

Bạn cùng bàn lập tức tránh xa.

Giáo viên chủ nhiệm vội vàng lao tới ngăn cản.

Trong cảnh hỗn lo/ạn ấy, tôi nghênh ngang bước ra khỏi cửa sau lớp học.

Tôi ở lì trong tiệm bi-a của anh Tề suốt một tuần.

Buổi tối giúp anh ấy trông quán.

Ban ngày tự học lại kiến thức lớp mười, lớp mười một trên mạng.

Thực ra tôi rất muốn học hành tử tế.

Nhưng nền tảng quá kém, những gì thầy cô giảng tôi căn bản không hiểu nổi.

Tiễn bàn khách cuối cùng ra về, tôi xoa cánh tay đ/au nhức, kéo cửa cuốn xuống rồi đi về nhà.

Giữa màn đêm đen kịt, đột nhiên có một bàn tay trắng g/ầy vươn ra nắm lấy cổ tay tôi.

Tôi gi/ật nảy mình.

Đến khi nhìn rõ người trước mặt là Tần Diệc, tôi lập tức mất kiên nhẫn hất tay cậu ấy ra.

Thế nhưng cậu ấy lại như miếng kẹo cao su không thể gỡ bỏ, từng bước bám theo sau tôi.

"Ký Vân Châu, quay lại trường học đi."

Tôi cúi đầu bước tiếp, không nói một lời.

Nếu Tần Diệc biết tôi sẽ khiến nhà cậu ấy tan cửa nát nhà...

Cậu ấy còn quan tâm tôi sao?

Không đâu.

Câu trả lời ấy, kiếp trước cậu ấy đã cho tôi rồi.

4

"Là vì Triệu Cát sao? Tôi không biết cậu ta vẫn luôn b/ắt n/ạt cậu. Tôi đã xin nhà trường đổi lớp cho cậu ta rồi."

"Đúng là tôi sơ suất. Tôi xin lỗi."

"Cả chuyện trong con hẻm lần trước nữa, là tôi hiểu lầm cậu. Xin lỗi."

Tần Diệc đi phía sau, nói không ngừng.

Lớp của cậu ấy và lớp tôi không ở cùng tòa nhà.

Những trò vặt của Triệu Cát, quả thật cậu ấy không biết.

Kiếp trước vì nể tình bạn trúc mã của họ, tôi nhịn.

Kiếp này tôi cũng đã trả đũa lại rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm