Gả Cho Người Chết

Chương 4

29/10/2024 13:26

Trên đường, tôi giả vờ vô tình hỏi về chuyện liên quan tới Phượng Hà.

“Vừa rồi thật sự dọa em sợ ch*t khiếp, đúng rồi, Phượng Hà là ai? Người được gọi là lão Tần kia dường như rất sợ cái tên này.”

Đầu mày của Trần Minh bất giác nhíu lại, anh ta lập lờ đáp: “Phượng Hà là vợ của chú Tần, đã mất cách đây 20 năm rồi.’

“Mất rồi? Sao mất vậy?”

Trần Minh dường như không muốn trả lời câu hỏi này của tôi, anh ta bắt đầu tránh né: “Y Y, em đừng hỏi, sinh lão bệ/nh tử là chuyện thường tình, truy đến cùng cũng không có ý nghĩa gì.”

Sinh lão bệ/nh tử, không có ý nghĩa gì.

Tôi bất giác thầm kh/inh bỉ.

Người cái làng này thật sự là dối trá, giấu giếm lẫn nhau.

Lão Tần là một kẻ nghèo kiết x/á/c, trong ngôi làng nam nhiều nữ ít, nào đến lượt ông ta lấy vợ.

“Phượng Hà, là vợ ông ta m/ua à?”

Lời vừa dứt, sự sợ hãi trên khuôn mặt Trần Minh không thể che giấu được nữa, anh ta nhìn tôi đầy kinh ngạc, muốn tìm ra lý do từ trên người tôi.

Tôi cười hì hì, che giấu: “Người trong làng này không giữ ch/ặt miệng, nhàn rỗi là thích tán gẫu, em nghe loáng thoáng thôi.”

Tuy nói như vậy nhưng trong lòng tôi biết rõ, bọn họ vốn dĩ không coi Phượng Hà là con người.

Bọn họ buộc xích Phượng Hà, nh/ốt ở trong chuồng lợn.

Lợn có đồ ăn, Phượng Hà không có.

Bởi vì bà ấy không đồng ý làm vợ của lão Tần, không muốn sinh con cho ông ta.

Đánh cũng đã đ/á/nh, mắ/ng ch/ửi cũng đã mắ/ng ch/ửi, Phượng Hà thậm chí cũng đã đói ngất đi mấy lần.

Mẹ lão Tần thấy chuyện chẳng lành, tiền đã mất, đến lúc đó còn ch*t người nữa thì số tiền này sẽ đi tong, dứt khoát hoặc là không làm, đã làm là phải làm đến cùng, trực tiếp xử lý người luôn.

Phượng Hà bị trói tứ chi cột ở trên giường giống như súc vật, mặc cho lão Tần hãm hiếp.

Sau sự việc, Phượng Hà một lòng muốn ch*t, nhưng ngôi làng này vốn không lớn, lại đều là người có qu/an h/ệ thân thích, người thân cùng quê đều giúp đỡ lẫn nhau.

Chạy không được, ch*t cũng không xong.

Phượng Hà đã mang th/ai.

Đáng tiếc, là một bé gái.

Lão Tần và mẹ ông ta rất tức gi/ận, m/ắng mỏ Phượng Hà sinh ra đồ lỗ vốn, muốn dìm ch*t bé gái.

Phượng Hà không nỡ lòng, sống ch*t bảo vệ con mình, còn đồng ý với bọn họ, chỉ cần giữ lại đứa bé, bà ấy sẽ không chạy, sau này sẽ ở đây.

Bọn họ đều biết, những phụ nữ bị bắt này chỉ cần sinh con thì sẽ hoàn toàn bị trói buộc ở nơi này.

Phượng Hà giữ được con dự định sẽ vậy chấp nhận số phận, nhưng nhà lão Tần không đáng làm người.

Bọn họ muốn b/án con gái của Phượng Hà.

B/án một bé gái 5 6 tuổi cho một ông già, đổi lấy một khoản tiền.

Phượng Hà can ngăn không những không có kết quả lại còn bị đ/á/nh một trận tà/n nh/ẫn, cuối cùng trong một đêm mưa, Phượng Hà đã mất tích, cả con gái của bà ấy cũng không thấy đâu.

Đường núi trập trùng, cơ hội một mình Phượng Hà chạy trốn đã là xa vời, càng đừng nói đến việc còn mang theo một người nữa.

Quả nhiên, dân làng đã tìm thấy Phượng Hà ở miếu sơn thần.

Điều khiến người ta kinh ngạc là, Phượng Hà không có mảnh áo che thân, bên cạnh còn có một người đàn ông trần truồng.

Phượng Hà không phải chạy trốn mà là đi vụng tr/ộm.

Dân làng nổi gi/ận, lập tức bắt đôi gian phu d/âm phụ lại muốn dìm đê.

Người đàn ông kia thấy việc không lành, đi/ên cuồ/ng biện minh cho mình, liên tục nói là do Phượng Hà dụ dỗ hắn ta.

Lão Tần vừa thẹn vừa tức, ông ta sao có thể nhịn được việc vợ mình phản bội mình ở trước mặt nhiều người như vậy, lập tức nện xẻng vào đầu Phượng Hà.

Một cái không đủ, lại thêm mấy cái nữa.

M/áu chảy đầy đất, thịt b/ắn tung, những người đó cứ thế trơ mắt nhìn Phượng Hà ch*t ở miếu sơn thần, không có một ai lên tiếng cho bà ấy, cũng không có một ai ngăn lão Tần lại.

Dù sao, bà ấy chỉ là một người phụ nữ nơi khác bị b/án tới đây.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam chính bạch nguyệt quang trở về

Chương 12
Tôi xuyên thành nhân vật phụ ác độc chuyên đi tranh giành trong truyện đoàn sủng. Nhưng bản thân tôi vốn là đứa vô cùng sợ xung đột và gây rắc rối, lúc nào cũng cảm thấy mình không xứng đáng. Thế là từ đó tôi hoàn toàn từ bỏ việc tranh giành với Thời An, thụ chính được cả nhóm người yêu thương. Tôi học cách an phận thủ thường, họ bảo gì tôi cũng ngoan ngoãn nghe theo. Anh trai mang quà nước ngoài về, nói sẽ dành món hàng giới hạn đó cho Thời An. Tôi gật đầu như đương nhiên: “Vâng ạ.” Bố muốn giao một vị trí quan trọng trong công ty cho Thời An, nói rằng cậu ấy giỏi hơn. Tôi tỏ vẻ thông cảm: “Được ạ.” Thấy tôi biểu hiện khá hơn hẳn, người nhà do dự không biết có nên tổ chức sinh nhật cho tôi không. Tôi hiểu chuyện từ chối: “Không cần đâu ạ.” ... Các nhu cầu về vật chất lẫn tinh thần, tôi đều không dám đòi hỏi họ nữa. Ai ngờ họ lại trở nên hoảng hốt khác thường, chủ động mang đến đủ loại tài nguyên quý giá. Tôi hoảng sợ lùi lại, bị một người đàn ông cao to đẹp trai ôm chặt trong vòng tay bảo vệ. Đêm khuya, anh khàn giọng thì thầm bên tai tôi: “Cưng à, tối nay dùng tư thế đó nhé?” Tôi không nghĩ ngợi, vô thức định đồng ý: “Ừ… ơ?”
1.19 K
2 Phương Lê Chương 13
12 Đồng Trần Chương 36

Mới cập nhật

Xem thêm