Tôi đã phải mất gần nửa đời người mới ngộ ra được một đạo lý.
Rằng đàn ông tốt vốn chẳng bao giờ lưu thông trên thị trường cả.
Chính vì thế, ngay vào khoảnh khắc gặp gỡ Chu Diễn.
Tôi đã quyết định mình phải chủ động tấn công.
Đầu tiên, ngày nào tôi cũng lượn lờ ở công ty Chu Diễn để "cày" độ hiện diện.
Thậm chí vì tình yêu, tôi còn chấp nhận hóa thân thành một người phụ nữ "vụng về trượt chân".
Tôi cố tình ngã nhào rồi ngồi thẳng lên đùi người đàn ông ấy.
Vậy mà Chu Diễn chỉ lười biếng dựa lưng vào ghế, bày ra vẻ mặt cao quý và lạnh lùng.
Anh cười cợt nhả rồi buông lời: "Sao nào, lần này định chơi biện pháp mạnh với tôi à?"