10
Này, sao cậu ta lại tưởng thật vậy chứ!
Hệ thống ở bên cạnh cười trên nỗi đ/au của người khác, trêu tôi chơi quá lố rồi. Tôi sợ tới mức vội vàng giải thích lúc trước là lừa cậu ta thôi, bảo cậu ta đổi miệng gọi là "anh".
Ai ngờ tính khí Cố Thời Diễn cũng lớn lắm, cậu ta không chịu. Theo đuôi thêm hai ngày nữa, tôi mới có cơ hội bắt chuyện: "Thật ra mấy viên kẹo cho đám nhóc kia đều hết hạn cả rồi."
Tôi m/ua một lọ kẹo mới, bao bì màu hồng phấn.
"Nhận kẹo rồi, sau này phải gọi là anh, không được gọi bậy bạ nữa, nghe chưa?"
Nghe xong, bàn tay đang chìa ra của Cố Thời Diễn đột ngột rụt lại.
Tôi: "..."
Cuối cùng, tôi vẫn ép cậu ta cầm lấy lọ kẹo. Nhìn vết thương trên người Cố Thời Diễn giảm dần theo từng ngày, tôi bắt đầu tò mò tiến độ công lược thế nào rồi.
[Chỉ mới hai tháng mà đã đạt 70% rồi nè!]
"Hệ thống" rất vui vẻ, chỉ có tôi là thắc mắc: "Sao mới có 70%? Cố Thời Diễn lúc trước chẳng phải còn gọi tôi là vợ tương lai rồi sao!" Thừa nhận danh phận rồi mà mới 70?
[Ký chủ à, nam phụ thâm tình bụng đen cực kỳ biết diễn kịch đó nha~]
Hệ thống bảo tôi vẫn chưa bước vào được nội tâm của Cố Thời Diễn. Nghe mà tôi tức cười luôn! Một thằng nhóc mười tuổi thì có tâm cơ gì chứ?
Kết quả là khi lén đi theo cậu ta đến trường, tôi đã bị sốc nặng. Hóa ra Cố Thời Diễn... nguyên chất là một miếng "bánh trôi nước" vỏ trắng nhân đen!
11
Thật ra Cố Thời Diễn đ/á/nh người rất giỏi. Đừng nhìn cậu ta thấp bé, người mỏng mà lầm, tay chân cậu ta cực kỳ linh hoạt. Một cú móc trái, một cú xoay người đ/á chân phải.
Giỏi thật, hạ đo ván cả một đám người!
[Ký chủ, cậu đừng có đứng đó vỗ tay cổ vũ nữa!]
Tôi gi/ật mình, vội vàng đút tay vào túi, cười gượng hỏi hệ thống rốt cuộc là chuyện gì. Nếu đã đ/á/nh giỏi thế này... sao còn để mấy thằng anh em hờ kia b/ắt n/ạt?
Hệ thống không vòng vo: [Bởi vì nhà họ Cố là nơi có thể ăn tươi nuốt sống người ta mà không thấy m/áu.]
À, phải rồi. Tôi kiêu ngạo cả đời nên suýt quên mất. Ở nhà họ Cố, biết đ/á/nh nhau chẳng là cái đinh gì cả. Nhà đó toàn chơi trò thâm đ/ộc thôi.
Thế nên Cố Thời Diễn mới giả yếu giả khờ, suốt ngày thi cử đứng bét lớp. Chẳng bù cho tôi, từ nhỏ đã dựa vào đ/âm ch/ém tranh giành mới leo lên được vị trí người thừa kế.
"Chẳng trách nha." Tôi vỡ lẽ, "Chẳng trách nữ chính không chọn tôi đã đành, đến cả Cố Thời Diễn dịu dàng nhiều tiền cô ta cũng không cần." Hóa ra là sớm nhìn thấu cậu ta không hề đơn giản rồi.
Đang nghĩ ngợi, tôi liếc qua nửa bức tường nhìn về phía sân vận động cách đó không xa. Đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến. Dưới gốc cây long n/ão, Thẩm Nguyệt Bạch đang bóc băng cá nhân xử lý vết thương cho Cố Thời Diễn.
Tôi đang thấy nghẹn lòng thì chớp mắt một cái, Thẩm Nguyệt Bạch lại chạy đi an ủi một đứa nhóc đang khóc nhè khác.
... Đúng là nữ chính dòng c/ứu rỗi. Công việc bận rộn thật đấy!
Tuy vậy, lúc đón Cố Thời Diễn tan học, tôi vẫn bâng quơ hỏi một câu băng cá nhân ở đâu ra. Thế mà cậu ta lại nói dối tôi.
12
Cố Thời Diễn nói băng cá nhân là cậu ta tự m/ua. Tôi mỉm cười, không vạch trần.
Hôm sau, tôi m/ua hẳn một thùng băng cá nhân tặng cậu ta, nở nụ cười chuẩn nghề nghiệp: "Lần này không cần tự đi m/ua nữa nhé?"
Cố Thời Diễn: "..."
Suốt mấy tháng sau đó, tôi dốc hết sức làm "li /ếm cẩu" còn nhiệt tình hơn cả nữ chính. Cuối cùng vào một ngày nọ, tôi cũng cảm hóa được cái tính nết vặn vẹo của cậu ta, khiến cậu ta cam tâm tình nguyện gọi tôi là "anh".
Chỉ tiếc là hệ thống báo tiến độ công lược cứ dừng mãi ở con số 80%.
"Mẹ nó, 20% còn lại chắc là vì tôi là đàn ông chứ gì!" Tôi tức đến giậm chân, m/ắng thầm Cố Thời Diễn đúng là cái đồ kỳ thị đồng tính.
May mà hệ thống nói 80% này cũng đủ để cậu ta nhớ tôi mười năm rồi. Tôi mừng rỡ, lập tức chọn một ngày lành tháng tốt để rời đi.