Tôi nép người bên cửa sổ, lắng nghe hai người họ trò chuyện thêm một hồi lâu.
Lúc này, khóe miệng tôi nhếch lên ngày càng cao, nụ cười lạnh lẽo dần hiện rõ.
Tay luồn vào áo choàng tắm, tôi rút chiếc điện thoại của A Phong ra, lướt qua danh bạ để tìm số liên lạc của hai trợ lý.
Cùng lúc đó, chuông điện thoại trong phòng cũng reo lên.
Một trợ lý nhìn màn hình hiển thị rồi vội bắt máy: "Anh Phong có việc gì ạ?"
Tôi hắng giọng, bắt chước giọng điệu của A Phong: "Hai người lên sân thượng đi, ngay lập tức!"
Không chần chừ, tôi nhanh chóng leo lên sân thượng.
Gió đêm hôm nay thổi mạnh, mang theo hơi lạnh thấu xươ/ng.
Hai trợ lý làm việc rất nhanh nhẹn.
Vừa lên tới nơi, họ đã phát hiện ra tôi đang đứng bên rìa mái nhà.
"Sao lại là cô ta?" Một người lẩm bẩm.
Tôi dùng ánh mắt vô h/ồn nhìn họ, vẫy tay ra hiệu.
Dù đầy ngờ vực, nhưng cả hai vẫn tiến lại gần.
"Đồ chơi!" Một trợ lý gọi tôi bằng cái tên đầy kh/inh miệt, "Ai cho cô lên đây? Anh Phong đâu?"
Giọng tôi đều đều: "Hai người biết cô gái bị b/án sau buổi livestream ấy đã nói gì với gã mặt s/ẹo không?"
Hai người ngơ ngác nhìn nhau.
Một kẻ dò hỏi: "Cô gái nào? Gã mặt s/ẹo nào?"
Tôi bắt chước y nguyên giọng điệu tuyệt vọng của nạn nhân: "Xin đừng b/án tôi! Làm ơn đi mà!"
Trong khoảnh khắc ấy, cơ thể của người máy bỗng dâng lên một cơn sóng cảm xúc mãnh liệt. Khóe mắt tôi đỏ lên, cơ thể phát ra tiếng răng rắc gh/ê r/ợn dưới làn gió đêm.
Hai trợ lý chợt hiểu ra tình hình, quay người định bỏ chạy.
Nhưng đã muộn rồi.
Sân thượng là địa điểm hoàn hảo.
Tôi vồ tới nhanh như tia chớp. Tay trái nắm lấy một trợ lý, ném cô ta xuống đất như ném bao cát.
Tiếng hét k/inh h/oàng x/é toạc màn đêm yên tĩnh.
Tay phải tôi gi/ật mạnh tóc của kẻ còn lại, trước khi mạnh tay ném cô ta xuống tầng dưới.
Tiếng va chạm trầm đục vọng lên.
Tôi ngồi trên sân thượng, lơ đãng nghịch một nắm tóc dính m/áu còn sót lại trong tay.