Đỡ Tôi Dậy, Tôi Còn Hôn Được

Chương 9

15/03/2026 22:35

Chu Từ chạy mất tăm rồi.

Tôi mới xuống lầu nói chuyện được dăm ba câu, quay lên đã chẳng thấy bóng dáng người đâu nữa.

Hai cái xươ/ng sườn bị g/ãy còn chưa lành lặn hẳn mà đã chạy nhắng lên rồi.

Tôi tức đến mức nhức cả đầu, hỏi hệ thống: [Cái thằng ranh đó lại đi đâu nữa rồi? Đợi ông đây tìm được hắn, sẽ đá/nh g/ãy chân chó của hắn, trói nghiến lại nh/ốt trong nhà ngày nào cũng hôn, hôn cho nát luôn! Đệch!]

Hệ thống: [... Cậu có nhìn thấy mảnh thủy tinh vỡ trên mặt đất không?]

[Có ý gì?]

[Hắn nhìn thấy cậu và Phó Thiên Minh giằng co lôi kéo nhau, nhịn không được, nên đã ném vỡ cốc rồi.]

[Ném thì ném đi, hắn bỏ chạy làm cái gì chứ? Chẳng lẽ còn sợ tôi bắt hắn đền tiền à?]

Hệ thống im lặng một lát: [Phó Tinh Thần à, Chu Từ mắc b/ệnh.]

[Lúc cảm xúc của hắn kích động, sẽ có xu hướng b/ạo l/ực.]

[Phó Thiên Minh nói không sai đâu, Chu Từ mà phát đi/ên lên, rất có khả năng sẽ làm tổn thương đến cậu đấy.]

Chương 9:

[Nếu không phải vì gia hạn mạng sống, liệu cậu có chịu chấp nhận một con người như vậy không?]

Tôi đ/á văng thùng rác, bên trong có vài mảnh thủy tinh dính m/áu và giấy vệ sinh.

[Tôi sẽ chấp nhận.]

Tôi thu dọn đống rác sạch sẽ, xoay người chạy hộc tốc ra ngoài.

[Nói cho tôi biết hắn đang ở đâu.]

Tôi sẽ không đứng yên tại chỗ thêm một lần nào nữa, trơ mắt nhìn Chu Từ cất bước rời đi một thân một mình.

Tôi phải kéo hắn ra ngoài trước khi hắn bị bóng tối nuốt chửng.

Tiếng gió rít gào lướt qua mang tai, mãi mà hệ thống vẫn không chịu đưa ra câu trả lời.

Tôi đ/è thấp giọng nhấn mạnh từng chữ: [Chu Từ ch*t ti/ệt, rốt cuộc đang ở chỗ quái nào vậy?!]

[Khu thành Bắc, b/ệnh viện t/âm th/ần Bạch Chương.]

Khi tôi tìm thấy Chu Từ, hắn đang ngồi vắt vẻo trên bậc thềm khuôn viên b/ệnh viện t/âm th/ần để hút th/uốc.

Bên cạnh đặt một túi th/uốc, tay trái vẫn còn đang rỉ m/áu.

Hồi lâu sau, hắn dụi tắt điếu th/uốc, bóc vài viên th/uốc từ chiếc túi bên tay, dùng răng cắn nát rồi nuốt chửng xuống bụng.

Tôi bước tới trước mặt hắn, hỏi: "Không thấy đắng sao?"

Chu Từ không thèm ngẩng đầu lên, chỉ chằm chằm dán mắt vào đôi giày của tôi, trầm giọng nói: "Cậu đúng là âm h/ồn bất tán mà."

Tôi ngồi xuống ngay bên cạnh hắn, không nói thêm lời nào.

Chu Từ lại nhai thêm một viên th/uốc nữa, nói: "Phó Tinh Thần, tôi bị b/ệnh."

"Nói cứ như thể người khác không bị b/ệnh vậy."

"Rối lo/ạn lưỡng cực, thực chất tình trạng còn phức tạp hơn nhiều."

Chu Từ chỉ tay về phía một ông lão trong khuôn viên.

Các nhân viên hộ lý đang đ/è ch/ặt ông ấy xuống, động tác th/ô b/ạo thắt đai an toàn cố định lại.

Ông lão dùng chất giọng khô khốc gào thét khản đặc: "Buông tôi ra! Để tôi ch*t! Hãy để tôi ch*t đi!"

Chu Từ nói: "Đó là bố tôi."

"Hồi tôi còn nhỏ, ông ấy rất yêu mẹ tôi. Sau này, ông ấy đã đá/nh ch*t bà, bằng một cây búa."

"Căn b/ệnh này của tôi, là do di truyền."

"Cho dù có đá/nh ch*t người cũng chẳng phải ngồi tù. Mẹ kiếp... nó giống như một tấm kim bài miễn tử vậy."

Hắn cứ nói một câu, lại phải dừng lại một chút.

Giống như đang đắn đo tìm từ ngữ, lại giống như đang cố gắng xoa dịu cảm xúc.

"Cậu biết không? Vốn dĩ mẹ tôi có thể bỏ chạy, nhưng bà ấy đã không làm thế."

Ngập ngừng một lát, hai bàn tay Chu Từ nắm ch/ặt lại thành quyền, m/áu rỉ ra nhỏ xuống từ kẽ tay.

"Là vì tôi. Bà ấy yêu tôi."

"Cho nên bà ấy mới phải ch*t."

"Phó Tinh Thần, chẳng phải cậu là người quý trọng mạng sống của mình nhất sao?" Chu Từ nghiêng đầu, ánh mắt tĩnh lặng, "Vậy nên, mau chạy đi."

"Dây dưa với tôi, rất dễ mất mạng đấy."

Thật lải nhải.

Từng câu từng chữ đều là muốn đuổi tôi đi.

Tôi đi rồi, ai sẽ c/ứu mạng tôi đây?

Và ai sẽ là người c/ứu rỗi mạng sống của cậu ấy?

"Không ở bên cậu, tôi mới ch*t đấy."

Tôi nhìn thẳng vào mắt Chu Từ.

Nó hệt như một vũng nước đọng tĩnh lặng, tôi không thích chút nào.

Tôi vòng tay qua ôm lấy cổ Chu Từ, ghì hắn lại gần, trán chạm trán, dán sát vào đôi mắt hắn: "Có b/ệnh thì chữa."

"Chu Từ, cậu không cần phải dọa tôi, tôi không sợ đâu."

Yết hầu Chu Từ trượt lên xuống một cái, có chút bực dọc nói: "Sao cậu lại cố chấp không nghe lọt tai ai thế hả!"

"Chắc là vì quá thích cậu rồi chăng." Tôi chớp nhoáng hôn chụt lên môi hắn một cái, "Đắng ch*t đi được, cái đồ mướp đắng nhỏ này!"

Chu Từ bực mình đến mức đỏ bừng cả tai: "……Vậy ai mướn cậu hôn hả?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
12 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người không còn giữ lời hứa, tôi không cần nữa

Chương 8
Nhân dịp kỷ niệm một trăm năm thành lập trường, tôi lôi ra chiếc áo đôi mua từ mười năm trước. Lục Bạc Dữ từng hứa sẽ cùng tôi mặc nó để tham dự lễ kỷ niệm này. Anh ta ném chiếc áo sang một bên, giọng điệu bất lực: "Đường Âm, với tư cách là khách mời danh dự, mặc thế này không được trang trọng cho lắm." Lại là trang trọng. Năm thứ ba sau khi tốt nghiệp, tôi tham dự tiệc mừng công của anh ta và mặc một chiếc váy màu sắc rực rỡ. Vậy mà anh ta lại kéo tôi vào góc, nhíu mày: "Hôm nay toàn là bậc trưởng bối, em có thể ăn mặc đứng đắn một chút được không?" Kể từ ngày đó, tủ quần áo của tôi chỉ còn lại màu đen, trắng và xám, mỗi lần tháp tùng anh ta tham dự sự kiện, tôi đều như một cái bóng mờ nhạt. Tôi siết chặt chiếc áo phông đã hơi ố vàng, giọng run rẩy: "Đây là lời hứa của chúng ta năm xưa, rằng mười năm sau sẽ cùng nhau mặc nó trở về trường." Anh ta thở dài, như đang dỗ dành một đứa trẻ không hiểu chuyện: "Đừng làm loạn nữa, những lời hứa trong quá khứ không cần phải cố chấp giữ lấy làm gì." Thế nhưng, khi Khương Ngữ Hạ mặc một chiếc váy ngắn cũn cỡn đầy vẻ phô trương, nắm tay anh ta làm nũng ngay trước cửa hội cựu học sinh.
Tình cảm
0