Cô Lý đích thân đưa tôi về ký túc xá.

Vừa mở cửa ra, chính là một cái đèn đ/ập thẳng vào đầu tôi, trán tôi lập tức chảy m/áu, bên trong cửa vang lên tiếng chế giễu nhạo báng của Chung Tịnh Tịnh:

“Trình Diệu, bây giờ mày thật có bản lĩnh nha, chị Bạch bị mày hại nhập viên, Tiểu Mẫn cũng bị đình chỉ học, sao mày còn có mặt mũi quay về ký túc xá?”

Tôi không động đậy đứng nguyên tại chỗ, bày ra vẻ mặt oan ức với cô Lý.

Lần này cô Lý tức gi/ận thật, cô ta trách m/ắng Chung Tịnh Tịnh một trận:

“Có phải em không muốn đi học đúng không? Không muốn thì em về nhà đi! Đừng ở đây làm hại bạn học.”

Sau khi nói xong, cô ta lại xót xa xem vết thương của tôi:

“Gương mặt xinh đẹp lành lặn này, nếu như bị phá tướng thì đáng tiếc biết bao, đi, cô đưa em đến bệ/nh viện.”

Cô Lý hung dữ trừng mắt với Chung Tịnh Tịnh, đưa cô ta đi cùng, bắt cô ta trả tiền th/uốc men, bù đắp hành vi sai trái của mình.

Trước khi đến bệ/nh viện, tôi bảo cô Lý chờ đã, rồi vào phòng tắm cởi chiếc váy màu hồng phấn ra, cẩn thận gấp gọn cất vào vali.

Nhìn thấy dáng vẻ quý trọng như vậy của tôi, cô Lý phì cười: “Không phải chỉ là một chiếc váy thôi sao? Chỉ cần em thích, sau này cũng mặc không hết.”

Tôi giả vờ giả vịt trả lời: “Đây không phải chiếc váy bình thường, là minh chứng lần đầu tiên có người đối xử tốt với em như vậy.”

Cô Lý hiếu kỳ hỏi: “Vậy sư phụ em đâu? Thấy người giám hộ trên tờ đơn xin nhập học của em dường như có sư phụ gì đó, ông ấy đối xử với em không tốt sao?”

Đúng vậy, tôi là một cô nhi.

Hồi nhỏ, bố mẹ ruột của tôi không may bị bại lộ thân phận ngôn linh sư, bị đám quyền quý nh/ốt lại để ước nguyện, hao tổn mạng sống, cuối cùng ch*t thảm không hề bất ngờ.

Tôi được sư phụ thu nhận, sống với ông ấy ở trong núi đã rất nhiều năm.

Nghĩ đến đây, tôi cong môi cười, thuận miệng nói:

“Ông ấy á, ông ấy là một ông già không có bản lĩnh, thật ra là bố nuôi của em, em không muốn gọi ông ấy là bố nên gọi là sư phụ, tình cảm giữa em với ông ấy rất tệ, thực chất em chỉ là một đứa trẻ không ai cần mà thôi.”

Cô Lý nghe xong thì bày ra vẻ mặt kỳ lạ, giống như đ/au lòng, lại giống như... vui vẻ.

An ủi tôi một hồi, sau đó lái xe đưa tôi và Chung Tịnh Tịnh đến bệ/nh viện.

May mà vết thương trên trán của tôi không sâu, chỉ khâu mấy mũi.

Sau khi băng bó xong, cô Lý bỗng nhận được một cuộc điện thoại, không kịp đưa chúng tôi về trường học đã vội vã rời đi.

Dặn dò tôi và Chung Tịnh Tịnh ở với nhau hòa bình.

Cho đến khi không nhìn thấy cả khói xe hơi đâu nữa, Chung Tịnh Tịnh la lối om sòm ở bên cạnh đột nhiên trở nên im lặng, chán nản nói một câu:

“Tiếp theo làm gì?”

Tôi híp mắt.

“Đi thăm Bạch Nhược Lam trước, cô ta ở phòng bệ/nh nào?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm