Tôi nghiêng đầu nhìn theo hướng mắt của anh ta, hơi thở bỗng khựng lại. Cận Đình Diễn đang đứng ngay cửa, im lìm như một bóng m/a nhìn tôi trân trân. Rõ ràng là không có biểu cảm gì, nhưng đôi mắt đen sâu thẳm ấy như muốn hút trọn tôi vào trong.
"Lại đây."
Tôi giống như một con robot được nhập lệnh, không chút do dự mà bước về phía anh ta ngay lập tức.
Cận Đình Diễn lại gi/ận rồi, gi/ận gấp vạn lần tối qua. Đang mải tính toán xem lần này phải dỗ dành bao lâu, thì cổ tay tôi đã bị Cận Hành nắm lấy.
"Anh trai, anh làm cậu ấy sợ rồi kìa. Lúc nãy ở cạnh em, rõ ràng cậu ấy đâu có r/un r/ẩy thế này."
"..."
Cơn gi/ận tăng lên gấp trăm triệu lần.
Một bóng đen ập tới, Cận Hành bị đ/è nghiến lên bồn rửa tay. Cận Đình Diễn một tay nhấn ch/ặt bàn tay Cận Hành vừa dùng để nắm tay tôi, tay kia cầm con d.a.o cắm phập xuống kẽ ngón tay Cận Hành. Anh ta nhích từng tấc một vào trong, đôi mắt u tối nhìn đối phương: "Còn dám chạm bừa, là tôi ch/ặt đ/ứt luôn đấy."
Lưỡi d.a.o ngập sâu vào kẽ tay Cận Hành, m.á.u men theo mặt bàn đ/á cẩm thạch nhỏ xuống từng giọt. Cận Hành không những không sợ, trái lại còn bật cười thành tiếng, tiếp tục khiêu khích đầy liều lĩnh: "Anh trai, cũng có lúc anh phải giành đồ từ tay em cơ đấy."
Ánh mắt Cận Đình Diễn càng lạnh lẽo hơn: "Mẹ của cậu cả đời chỉ biết đi cư/ớp đồ của người khác, hèn chi cậu luôn nghĩ cái gì cũng phải cư/ớp mới có được."
"Anh..."
Sợ xảy ra án mạng, tôi vội vàng xông lên ngăn cản nhưng bị Cận Đình Diễn đẩy ra. Anh ta ngước mắt nhìn sâu vào tôi một cái, rồi quay lưng bỏ đi.
6.
Cận Đình Diễn đi quá nhanh, tôi phải lạch bạch chạy theo sau đầy chật vật. Tôi thử gọi tên anh ta vài lần, anh ta không thèm để ý. Đến tiếng gọi thứ ba, tôi không kìm được mà bật ra tiếng nấc trong giọng nói.
Lại hỏng bét rồi. Hóa ra qu/an h/ệ giữa hai người họ tệ đến vậy, hèn gì hôm qua Cận Đình Diễn lại gi/ận dữ đến thế. Có lẽ tôi thực sự rất ngốc, lúc nào cũng làm người khác phiền lòng. Ba mẹ thì chẳng thèm ngoảnh đầu lại mà tống khứ tôi đi, giờ đến lượt Cận Đình Diễn cũng không cần tôi nữa rồi.
Bước chân anh ta dừng lại. Theo đà quán tính, tôi đ.â.m sầm vào lưng anh ta. Tôi cứ ngỡ cuối cùng anh ta cũng chịu nói chuyện với mình, nhưng anh ta chỉ dừng lại trước cửa xe, ấn tôi vào trong rồi bảo tài xế: "Đưa cậu ấy về nhà."
Anh ta không bỏ rơi tôi.
Tôi vội vàng lau vệt nước mắt trên mặt: "Còn anh thì sao? Anh... không về nhà à?"
"Chẳng phải sợ tôi sao?" Anh ta không nhìn tôi, cúi đầu châm th/uốc, giọng nói không nặng không nhẹ: "Tôi không về nhà, đáng lẽ cậu phải vui mới phải chứ?"
"Không có..." Lời còn chưa kịp thốt ra, xe đã lăn bánh đi mất.
Tôi không hề thấy vui.
Tôi thẫn thờ nhìn chằm chằm vào chiếc gối của Cận Đình Diễn. Suốt nửa tháng qua, dù bận rộn đến đâu anh ta cũng sẽ về nhà, bất kể muộn thế nào.
Tay chân tôi vào mùa Đông thường lạnh ngắt, mỗi khi anh ta nằm xuống, tôi lại mơ màng rúc vào người anh ta để sưởi ấm. Thế nhưng anh ta chưa từng nổi gi/ận, trái lại còn ôm lấy tôi, ủ ấm tay chân cho tôi. Mấy lần đầu tôi thường gi/ật mình tỉnh giấc rồi lùi lại phía sau, nhưng sau này thì đã thành thói quen.
Thói quen thật đ/áng s/ợ. Rõ ràng trước đây vẫn luôn sống như vậy, mà bây giờ mới thấy tay chân lạnh lẽo khó chịu vô cùng, trằn trọc cả đêm không ngủ nổi.
Thật ra tôi có lén tra xem "chim Sơn ca" nghĩa là gì. Đại khái là chim trong lồng, nuôi để m/ua vui, ngày nào không thích nữa thì vứt bỏ.
Tôi thấy hơi sợ.
Sợ anh ta chỉ vì thấy đứa ngốc như tôi mới lạ nên mới đối xử tốt với tôi. Lại sợ anh ta chê tôi quá khờ, muốn vứt bỏ tôi đi.
7.
Liên tục mấy ngày, Cận Đình Diễn không về nhà. Tin tức lan truyền rất nhanh, tất cả mọi người đều đang chờ xem trò cười của đứa ngốc là tôi.
Ba tôi là người đầu tiên gọi điện m/ắng tôi một trận tơi bời, ép tôi phải liên lạc với Cận Đình Diễn ngay lập tức: "Mày đi mà c/ầu x/in hắn, lấy lòng hắn đi! Trước đây mày làm thế nào để hắn giữ mày lại, thì bây giờ cứ thế mà làm!"
"Trước đây con…"
Điện thoại bị ngắt cái rụp. Trước đây tôi chẳng làm gì cả… Thậm chí khoảng thời gian bắt đầu, tôi luôn chẳng hề che giấu sự sợ hãi đối với anh ta, mỗi ngày h/ận không thể cách xa anh ta vạn dặm. Lại còn luôn hiểu lầm anh ta muốn hại mình. Hình như tôi thực sự tệ hại quá đỗi.
Cầm điện thoại lên, nhìn khung chat đã gõ rồi lại xóa suốt mấy ngày qua, tôi ngẩn người một hồi lâu, rồi lần đầu tiên gửi tin nhắn đi: [Hôm nay anh có về nhà không?]
Gửi đi xong một giây là tôi hối h/ận ngay. Lỡ như anh ta nhớ ra còn có hạng người như tôi ở nhà, rồi bảo tôi cút xéo khỏi nhà anh ta thì sao?
Lúc ngón tay tôi nhanh chóng định nhấn thu hồi, bên trên bỗng hiển thị "Đối phương đang nhập...".
Tôi nín thở nhìn dòng chữ đó hiện lên rồi biến mất.
Sau đó, một bong bóng tin nhắn trắng hiện ra. Bên trong chỉ vỏn vẹn một chữ: [Về.]
8.
Khi Cận Đình Diễn về tới, tôi đang ngồi thẫn thờ bên bàn ăn. Nghe thấy tiếng quản gia và người hầu ở cửa, tôi lập tức chạy ùa ra. Suýt chút nữa là đ.á.n.h rơi cả một chiếc dép lê.
Cận Đình Diễn nhìn tôi, thoáng có chút ngẩn ngơ.