Truỵ Long

Chương 20

17/05/2024 20:01

Đám Hàn Thần không biết kế hoạch của chúng tôi, còn nghĩ Phương Kình từ bỏ hy vọng định h/iến t/ế mình, nên ở một bên cười nói:

"Còn rất thức thời, có thể trở thành một phần của đại nhân thần rồng là may mắn của mấy người."

Tôi siết ch/ặt nắm đ/ấm, dõi theo Phương Kình bước từng bước vào trong màn sương trắng.

Con giao ăn th!t người kia dường như đã quen với việc h/iến t/ế của mọi người, nó chậm rãi dựng thân dậy, con ngươi duy nhất nhìn chằm chằm vào Phương Kình, trong cái miệng tanh hôi còn chảy nước nhãi không ngớt.

Cơ thể nó càng dựng càng cao, trạng thái không có thiên địch đã lâu khiến nó quên mất việc phải bảo vệ vảy ngược của mình, vảy đen không giống những cái khác cứ như vậy xuất hiện trước mặt chúng tôi.

Chính là lúc này!

Phương Kình đột nhiên tăng tốc, ném thật mạnh đèn dầu trong tay về phía vảy đen kia!

Chúng tôi nhìn chằm chằm vào ánh sáng mờ ảo lướt qua, tim cơ hồ muốn vọt ra khỏi cổ họng!

Ngay trước một giây đèn dầu kia chạm đến vảy ngược, con giao đột nhiên cử động.

Đèn dầu đ/ập vào vị trí bên cạnh vảy ngược.

Toi rồi!

Quả nhiên, đèn dầu này đã chọc gi/ận con giao, nó gầm một tiếng thật dài, chợt rạp người xuống.

Phương Kình tái mặt, co giò muốn chạy.

Thế nhưng hai chân của anh ta làm sao có thể nhanh bằng tốc độ của con giao hơn trăm mét được, nó chỉ khẽ uốn lượn thân mình thì đã cắn Phương Kình ngay lập tức.

Tôi bịt miệng, nhìn hai chân Phương Kinh đạp mấy cái đầy bất lực trong không trung, lúc này con giao có thể nuốt chửng anh ta bất cứ lúc nào, khe răng sắc bén truyền ra tiếng nhai khiến người ta tê dại đầu óc.

Một lượng lớn m/áu tươi chảy xuống theo cái cằm ch/áy khét th/ối r/ữa của nó, tí tách nhỏ xuống đất.

Vương Lộ ngây ngốc nhìn cảnh tượng này, hồi lâu sau mới phát ra tiếng gào x/é rá/ch tim gan muốn lao lên trước!

Tôi túm ch/ặt cô ta, cô ta quay lại t/át mạnh lên mặt tôi.

"Đều tại cô!" Cô ta đỏ hoe mắt, mắt như muốn nứt ra: "Tại sao người ch*t không phải cô!"

Tôi li/ếm khóe miệng bị rá/ch, bình tĩnh nói:

"Tôi hứa với Phương Kình phải chăm sóc cô, bây giờ tôi sẽ đi ch*t đây."

Cô ta sững người: "Cô..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trở lại tuổi lên sáu, tôi vạch trần âm mưu của gia đình anh rể

Chương 6
Năm tôi 6 tuổi, vào dịp Trung thu, mẹ được mời đưa tôi đến nhà chị gái để ăn cơm đoàn viên. Chị gái đã chuẩn bị một bàn đầy ắp thức ăn, thế nhưng nhà chồng chị chỉ lo cắm cúi ăn uống, rồi lại đẩy đứa cháu gái 6 tháng tuổi cho người chị vừa mới tất bật xong. Mẹ xót con gái nên bảo chị cứ ăn trước đi, còn bà thì đẩy xe nôi đưa cháu ngoại xuống lầu dạo mát. Khi quay trở lại, chiếc xe nôi đã trống không. Anh rể nổi trận lôi đình, chửi bới mẹ tôi xối xả, bắt bà phải đền đứa trẻ. Chị gái ngày ngày đẫm lệ, chẳng bao lâu sau vì quá đau buồn mà sinh bệnh rồi trở nên điên loạn, bị nhà chồng đuổi ra khỏi cửa. Mẹ tôi vô cùng dằn vặt, bà gieo mình từ trên sân thượng xuống, để lại cho tôi câu nói cuối cùng: "Viên Viên, mẹ có tội, ngay cả một đứa trẻ cũng không trông coi nổi, hại cả đời chị con." Thế nhưng về sau tôi mới biết, tất cả chuyện này thực chất là âm mưu của gia đình anh rể. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về ngày Trung thu năm 6 tuổi. Mẹ đang mỉm cười đón lấy chiếc xe nôi: "Phương Phương, con ăn trước đi, mẹ đưa Tiểu Mãn xuống dưới dạo một vòng rồi về." Tôi lao tới, chắn ngay trước cửa: "Mẹ, đừng đi!"
Hiện đại
Tình cảm
0
Tiểu Ngũ Chương 9