Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 8

24/08/2026 00:31

12

Đến nước này rồi, Trì Hằng cũng không giấu nữa.

Anh ta kể hết.

Anh ta và đám bạn x/ấu của mình đã từng lập một vụ cá cược.

Nếu một người trông thật nghèo – thật khốn khổ – thì liệu còn có ai vây quanh anh ta không.

Câu trả lời là: có.

Anh ta ít nhất vẫn có một khuôn mặt ưa nhìn.

Người mê cái đẹp thì nhiều vô số kể.

Một khi vẻ ngoài đủ đẹp, thì nghèo khổ đôi khi lại trở thành một loại “vẻ đẹp bi thương”.

Một dạng lãng mạn đậm màu tan vỡ.

Một dạng hấp dẫn khó gọi tên.

Mọi người dần cảm thấy trò cá cược ban đầu có phần vô vị.

“Mặt mày thế này, đi làm ngôi sao cũng đủ sống khỏe, vậy nên chuyện khiến người khác thích cậu dễ như trở bàn tay.”

“Đổi luật đi.”

“Hai năm sau, cậu thú nhận là mình từng giả nghèo.”

“Nếu cô ta nổi gi/ận, không tha thứ, thì cậu thắng.”

Và Trì Hằng đã chọn tôi.

Thứ nhất, tôi không giàu. Nhìn qua cũng đủ biết không thể dứt khoát từ chối cám dỗ của tiền bạc.

Thứ hai, tôi trông khá hiền. Từng bỏ tiền nuôi không ít mèo hoang trong trường.

Thứ ba, tôi mê cái đẹp. Là loại người dễ rung động, dễ c.ắ.n câu.

Chọn tôi, ai cũng hài lòng.

Nhưng không ai ngờ, Trì Hằng lại thật sự thích tôi.

Tôi từng nghĩ mình đã nhìn thấu tất cả.

Thế nhưng, khi nghe anh ta kể xong, tôi vẫn tức đến mức bóp nát một miếng bánh trong tay.

“Ồ. Vậy thì anh thắng rồi.”

Nói xong câu đó tôi lập tức đứng dậy.

Trì Hằng cũng lập tức đứng lên chặn đường tôi.

Đường quai hàm anh ta căng c.h.ặ.t, yết hầu khẽ chuyển động.

“Thật sự… không thể cho anh thêm một cơ hội sao?”

Anh ta cúi đầu. Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má, và giọng nói cũng trở nên khàn đặc.

“Anh biết mình sai rồi.”

“Anh sẽ không bao giờ lừa dối em nữa. Sau này nhất định anh sẽ thành thật.”

Tôi lắc đầu, rồi khẽ thở dài.

“Không thể.”

“Chúng ta vốn không thuộc cùng một thế giới.”

Tôi ngừng một lát rồi nói tiếp, giọng chậm rãi nhưng lại đầy kiên quyết:

“Tôi trả lại tiền cho anh nhé.”

“Mười lăm triệu chín trăm tám mươi tư nghìn.”

Tôi cầm số tiền đó mà không thấy yên tâm chút nào. Không phải vì cảm thấy mình không xứng, mà vì có cảm giác như điểm yếu đã nằm trong tay người khác.

Tôi hiểu luật. Anh ta có thể đòi lại bất cứ lúc nào.

Cho đến giờ, tôi vẫn chưa tiêu một đồng nào.

Trì Hằng im lặng hồi lâu rồi nói:

“Không cần trả.”

Anh ta đẩy mấy chiếc đĩa trên bàn sang bên, rồi bất ngờ lấy ra một tập giấy mỏng đặt vào khoảng trống.

Là hợp đồng tặng cho đã ký tên.

Tự nguyện. Không ràng buộc.

Tôi nhìn tờ giấy một lúc lâu, rồi cũng ký tên mình vào đó.

“Cảm ơn.”

13

Trì Hằng đưa tôi về trường.

Lúc ấy đã rất khuya, và những cơn gió đêm cũng lạnh hơn bình thường.

Tôi quàng khăn choàng rồi mới bước xuống xe.

Mười hai giờ đêm.

Sau kỳ thi, mọi người ai nấy đều phấn khích.

Lá rơi lả tả, cành khô trải đầy đất.

Trì Hằng vẫn chưa đi.

Chiếc xe của anh ta đậu dưới lầu, đèn trước hắt ánh sáng vàng cam lên mặt đường tối.

Không tắt máy.

Tôi chợt nhớ về mùa đông năm đầu tiên chúng tôi ở bên nhau.

Khi đó, mối tình đầu luôn khiến người ta nghĩ rằng cần phải làm gì đó thật lãng mạn, thật thủ công, và cũng thật nghiêm túc.

Chúng tôi ngồi trong một lớp học trống cùng nhau đan khăn quàng cổ.

Anh ta học trước, rồi dạy lại cho tôi.

Chiếc khăn đầu tiên là do cả hai cùng đan, đan rất lâu, đan rất vụng và cũng chẳng thẳng hàng gì cả.

Nhưng lại rất dài.

Dài đến mức có thể quấn quanh cả hai người.

Đến khi đan xong thì trời đã gần sang xuân.

Hôm đó, chúng tôi ngồi rất gần nhau. Tôi khẽ cúi đầu, vùi cằm vào chiếc khăn còn vương hơi ấm.

Mùi hương tôi ngửi được đều là mùi của anh ta.

“Chỉ đeo được mấy ngày nữa thôi.”

“Không sao. Mấy tháng nữa lại là mùa thu rồi.”

Lúc đó, không ai nghĩ rằng đó lại là mùa đông cuối cùng.

Tôi và anh ta đều là mối tình đầu của nhau.

Là đoạn tình cảm trong sáng nhất.

Và cũng là thứ dễ bị lãng phí nhất.

14

Kỳ thi sơ bộ kết thúc.

Tôi lại bận rộn chuẩn bị cho kỳ thi phúc tra.

Một cuộc sống cầu tiến luôn rất bận rộn.

Mà đàn ông thường thì chỉ làm chậm tốc độ học tập của tôi.

Đời người dài như vậy, cho nên không đáng để dừng lại vì bất kỳ ai.

Sau này, tôi đã thi đỗ vào trường mình thích.

Chọn được một giáo sư hướng dẫn rất tốt.

Mỗi đêm đều bị viễn cảnh tương lai làm cho sáng mắt không ngủ nổi.

Chỉ là… thỉnh thoảng.

Cơn nghiện “xóa đói giảm nghèo” trong tôi lại tái phát.

Nhưng lần này không còn là c/ứu giúp mấy chàng trai nghèo nữa.

Tiền trợ cấp cho nghiên c/ứu sinh tôi dùng chuyển hết đến những vùng núi xa.

Tôi cảm thấy rất hài lòng với bản thân.

Những mùa thu sau này, đều là mùa thu của sự thu hoạch.

(Ngoại truyện OE của Trì Hằng – nếu không thích, có thể bỏ qua)

Sau khi tốt nghiệp, tôi mới hiểu rõ mười sáu triệu năm ấy nặng đến mức nào.

Tôi cũng có thêm một ấn tượng mới về Trì Hằng.

Cũng là… một người tốt.

Mấy năm qua, anh ta vẫn lặng lẽ nằm trong danh sách bạn bè của tôi.

Không ai nhắn tin.

Cũng không ai xóa ai.

Khi cái tên ấy xuất hiện lại trong đời tôi thì tôi đã đi làm rồi.

Anh ta là bên A.

Nhưng không phải người trực tiếp phụ trách dự án của tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
5 Ôn Cố Chương 13
10 Trò Chơi Lừa Dối Chương 15
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 8
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7