Giống như ba tháng vừa qua của tôi.
Cứ tưởng mình đang được yêu, thật ra chỉ là bị một người đeo mặt nạ lừa gạt.
Anh ta trốn sau màn hình, tự do chuyển đổi giữa hai thân phận “Tề Trạch” và “Mặt Trăng”.
Một người m/ắng tôi kinh t/ởm.
Một người nói mắt tôi đẹp.
Anh ta không biết người mình m/ắng chính là người đang trò chuyện trong điện thoại của anh ta.
Bởi vì trong mắt anh ta, tôi vốn không đáng để được ghi nhớ.
Không đáng để được nhận ra.
Không đáng để được xem như một con người thật sự, biết đ/au, có m/áu có th!t.
Tôi chỉ là một lỗi sai.
Một lỗi sai cần bị dọn sạch.
Taxi dừng lại trước đèn đỏ.
Tôi mở mắt ra. Trong màn mưa, có một ngọn đèn đường sáng đến chói mắt, giống như một con mắt khổng lồ không biết chớp.
Điều tôi không biết là, trong tòa nhà văn phòng nơi tôi vừa rời đi, có một người đang đứng trước cửa kính sát đất, lặp đi lặp lại gọi vào số điện thoại không thể gọi được nữa.
Mà cuộc gọi vĩnh viễn không được bắt máy ấy, trên màn hình là ảnh đại diện của tôi.
Một con chim cánh c/ụt nhăn nhúm.
Và một dòng chữ:
Đối phương đã bật x/á/c minh bạn bè.
07
Về đến nhà, tôi mở máy.
Tin nhắn x/á/c minh ập vào như thủy triều.
“Vì sao xóa anh?”
“Anh nói sai gì sao?”
“Tiểu Ngư, em ra đây, chúng ta gặp mặt nói rõ.”
“Anh xin em.”
Tin cuối cùng chỉ có một dấu hỏi.
Tôi nhìn dấu hỏi đó rất lâu.
Một dấu câu có thể chứa được bao nhiêu cảm xúc?
Trong đường cong của dấu hỏi ấy toàn là c/ầu x/in, giống như bàn tay của một người đang ch*t đuối vươn ra.
Tôi bấm “từ chối”.
Không phải “bỏ qua”, mà là “từ chối”.
Tôi muốn để anh ta biết rằng tôi cố ý.
Tôi đã nhìn thấy.
Nhưng tôi không cần nữa.
Điện thoại lại rung lên.
Không phải tin nhắn x/á/c minh, là tin nhắn SMS. Anh ta đổi một số khác.
“Anh biết em đang xem. Nghe máy.”
Tôi không trả lời.
“Tiểu Ngư, em không nghe máy thì anh sẽ đi tìm em. Em biết anh có năng lực đó.”
Tôi trực tiếp chặn số đó.
Lúc chặn, ngón tay tôi rất vững, không run, cũng không do dự.
Không giống ba tháng trước, lần đầu thêm bạn với anh ta, tôi gõ rồi xóa, xóa rồi gõ. Một câu “chào anh” mà chỉnh sửa tận năm phút.
Khi đó tôi cẩn thận biết bao.
Sợ nói sai, sợ anh ta không thích, sợ bản thân không đủ tốt.
Bây giờ tôi không sợ nữa.
Kết quả tệ nhất đã xảy ra rồi.
Anh ta đúng là người không thích tôi.
Từ đầu đến cuối đều vậy.
Tôi mở điện thoại, xóa hết tất cả ảnh chụp màn hình đoạn chat với anh ta trong album.
Xóa từng tấm một.
Mỗi lần xóa một tấm, giống như rút một cái gai ra khỏi tim.
Đau.
Nhưng bắt buộc phải rút.
Xóa đến tấm cuối cùng, ngón tay tôi dừng lại.
Là tấm ảnh cơ bụng đó.
Ánh sáng rất sáng, đường nét cơ bụng rõ ràng, nốt ruồi ở góc dưới bên phải cũng rõ mồn một.
Tôi nhìn nốt ruồi ấy năm giây, rồi nhắm mắt, bấm xóa.
Khoảnh khắc bức ảnh biến mất, tôi nghe thấy mình thở ra một tiếng rất khẽ, giống như có thứ gì đó trong cơ thể bị rút đi.
Bạn xem đi.
Toàn bộ những gì một người mang đến cho bạn, trong thế giới dữ liệu thậm chí còn chẳng chiếm đến một GB.
Tôi cầm điện thoại lên, mở trang tuyển dụng, bắt đầu gửi CV.
Gửi CV xong đã gần một giờ sáng.
Tôi đặt điện thoại bên cạnh gối, tắt đèn, mở mắt trong bóng tối.