Cúi đầu.
Hơi thở giao thoa.
Trong lúc đầu óc mơ màng, tôi nghĩ thầm: Hóa ra đây chính là cảm giác "nhường hạng nhất". Mà này, Omega có thể nằm trên không nhỉ?
【Ngoại truyện của Tống Minh Sơ】
Họ nói tôi là Hotboy trường hệ cấm dục, là Học thần phẩm học hạng ưu. Chỉ có bản thân tôi mới biết rõ, tôi là kẻ trọng d.ụ.c và hay gh/en t/uông. Một khi phát hiện có kẻ dòm ngó báu vật của mình, tôi sẽ phát đi/ên.
Giang Tùy quá lương thiện, cũng rất đơn thuần. Thế mà lại để một kẻ tồi tệ như tôi ở bên cạnh suốt ngần ấy năm.
Việc đ.á.n.h dấu ngoài ý muốn ở nhà thi đấu hôm đó hoàn toàn không phải tình cờ. Đó là âm mưu của tôi. Vì hôm đó tôi thấy Giang Tùy cười với người khác, còn để mặc cho người ta vương mùi lên người mình. Tại sao người khác có thể mà tôi thì không?
Thế là tôi đã vô liêm sỉ mà cưỡng ép đ.á.n.h dấu em ấy. Cả người em ấy thật mềm mại, như một vũng nước vậy. Tôi nghe thấy em ấy nức nở trong lòng mình: "Tống Minh Sơ, tôi đ/au quá."
Tôi mềm lòng nên mới buông ra. Kết quả là em ấy bỏ chạy mất, còn lật mặt không nhận người.
Không sao cả, tôi có rất nhiều thời gian.
Nhưng tôi không ngờ lại có kẻ đi/ên gan to đến mức muốn tỏ tình với em ấy.
Hôm đó tôi kết thúc buổi tập sớm để muốn cùng Giang Tùy về nhà. Vừa đến cửa lớp đã ngửi thấy mùi của tên Alpha rẻ tiền kia. Thối thật đấy!
Tôi đứng ở cửa nhìn cậu ta tiến lại gần Giang Tùy, còn lôi cả thư tình ra nữa.
Thật ra tôi chẳng thèm để tâm chuyện tỏ tình, Giang Tùy sẽ không thích loại người như thế đâu. Nhưng cậu ta dám ngông cuồ/ng đến mức định che lấp mùi tin tức tố mà tôi để lại trên người Giang Tùy. Chẳng có một Alpha nào có thể cho phép một hành động mạo phạm như vậy.
Thế nên lúc chạy ba ngàn mét, khi cậu ta khiêu khích bên cạnh tôi, tôi đã không nhịn được mà dùng chút th/ủ đo/ạn, khiến cậu ta bước vào kỳ phát tình. Chỉ là tôi không ngờ lại làm ảnh hưởng đến Giang Tùy. Nhưng may mắn là Giang Tùy chỉ phân hóa sớm hơn một chút, không gây ra đại họa gì.
Tôi biết Giang Tùy luôn muốn phân hóa thành Alpha. Em ấy cảm thấy Alpha có thể gánh vác nhiều trách nhiệm hơn, bảo vệ được nhiều người yếu thế hơn. Em ấy chính là một người lương thiện như vậy đấy. Tôi không quan trọng em là A, O hay B. Chỉ cần em là Giang Tùy, tôi đều thích.
Thế nên khi buổi tiệc tốt nghiệp kết thúc, em say khướt ôm cổ tôi nói: "Em muốn nằm trên."
Tôi thừa nhận mình tồi tệ, nhưng là do em ấy mở lời trước. Tôi đồng ý rồi.
Tiếc là bản thân em ấy không kiên trì nổi. Cuối cùng em ấy khóc nói: "Tống Minh Sơ, anh là đồ khốn hu hu hu!"
Tôi khẽ cười đáp: "Bé cưng à, sao anh có thể là đồ khốn được chứ? Anh ngoan ngoãn nghe lời em như thế mà?"
Giang Tùy đỏ mặt thở dốc. Em ấy khẽ run lên, giọng điệu mềm yếu: "Anh chính là đồ khốn... Thế mà em lại đi thích một tên khốn..."
Mẹ kiếp! Giang Tùy, em phạm quy quá rồi đấy.
Anh cũng yêu em mà.
[Hết]
Mình giới thiệu một bộ sủng ngọt khác do nhà mình đã up lên web Dammy ạ:
ÁNH TRĂNG SÁNG GIẢ CHẾT THOÁT THÂN NAY BỖNG SỐNG LẠI
Tôi là "Ánh trăng sáng" c.h.ế.t sớm của nhân vật nam chính công. Tôi đã cuốn sạch toàn bộ tài sản của anh ta, chỉ để lại một khoản n/ợ khổng lồ và đứa trẻ còn đang tuổi b.ú mớm.
Sau đó, giới Hệ thống lại cần bia đỡ đạn. Vốn dĩ đang cực kỳ thiếu tiền, tôi đã nhận lời.
Dòng trạng thái trên màn hình ảo diễu cợt:【Tổ Bia Đỡ Đạn thiếu người đến thế sao? Ngay cả một chàng m/ù nhỏ cũng phái ra trận rồi.】
【Người này trông khá giống Ánh trăng sáng của nam chính công đấy.】
【Nam chính công h/ận thấu xươ/ng Ánh trăng sáng, chắc chắn sẽ gi/ận lây sang cả kẻ mạo danh này cho xem!】
【Tôi cá là cậu ta sống không quá ba ngày!】
Chương 1:
1.
Tôi là Ánh trăng sáng mà Lăng Tiêu h/ận thấu xươ/ng tủy.
Năm năm trước, tôi ôm sạch tài sản của anh, để lại cho anh một đống n/ợ nần chồng chất và một đứa trẻ vừa mới chào đời.
Sau đó, tôi dùng cái c.h.ế.t để thoát thân.
Anh phát đi/ên tìm ki/ếm tôi, lùng sục khắp nửa vòng trái đất. Cuối cùng, anh chỉ để lại một câu nói: "Tìm thấy cậu ta, tôi sẽ đích thân g.i.ế.c c.h.ế.t cậu ta."
...
Giờ đây, tôi đã trở lại. M/ù lòa. Nghèo túng. Còn phải đi làm bia đỡ đạn.
2.
Nhiệm vụ đầu tiên Hệ thống giao cho tôi: B/ắt c/óc Lăng Dục, con trai của nhân vật nam chính công Lăng Tiêu.
Từ đó thúc đẩy tình tiết phía sau: nhân vật chính thụ thấy việc nghĩa hăng hái làm, c/ứu được con trai nam chính công, tạo ra cơ hội cho cuộc gặp gỡ của hai người.
Tôi không đồng ý ngay lập tức, chỉ chỉ vào đôi mắt vô thần của mình. Giọng nói khàn đặc, thậm chí còn hơi lắp bắp: "Tôi... tôi không nhìn thấy."
Hệ thống phát ra tiếng n/ổ vang chói tai:【Sao cậu lại biến thành chàng m/ù nhỏ thế này, nói chuyện còn hơi lắp bắp nữa?!!】
Dòng bình luận trên màn hình cũng đồng loạt hiện lên:【Tổ Bia Đỡ Đạn thiếu người đến mức này à? Ngay cả người m/ù cũng cho xuất hiện.】
【Đừng nói nha, người này trông giống Ánh trăng sáng của nam chính công thật đấy.】
【Nhưng nam chính công h/ận Ánh trăng sáng đến thế, chắc chắn sẽ gh/ét lây sang kẻ thế thân này thôi!】
【Nam chính công đã sớm phong tỏa trái tim rồi, chẳng ai có thể hoàn thành nhiệm vụ tác thành cho hai nhân vật chính đâu!】
【Tôi cá là cậu ta sống không quá ba ngày trong tay nam chính công!】
...
Quả thực đúng như những gì dòng bình luận nói. Hơn mười bia đỡ đạn trước đó đều bại dưới tay Lăng Tiêu. Hiện tại đã chẳng còn ai khác để chọn, chỉ còn lại tôi - người từng là Ánh trăng sáng của anh, có lẽ mới có thể tiếp cận được bên người anh.
Hệ thống đưa ra mức giá rất cao cho tôi, mà tôi thì thực sự rất thiếu tiền. Vốn dĩ quy tắc không cho phép người công lược xuất hiện lần thứ hai, nhưng tôi đã trở thành một ngoại lệ. Hiện tại tôi biến thành một bia đỡ đạn vừa m/ù vừa nói lắp, g/ầy đi một vòng lớn so với trước kia. Nếu tôi cố tình không nói ra, sẽ chẳng ai nhận ra tôi chính là Ánh trăng sáng của Lăng Tiêu.
Tôi cũng muốn gặp Lăng Tiêu. Cho dù chỉ là đứng từ xa nghe tiếng nói của anh thôi cũng được.
3.
Tôi trấn tĩnh lại tâm trí. Theo sự chỉ huy của Hệ thống, tôi đi vào khu vui chơi.
Lăng Dục sẽ bước xuống từ vòng quay ngựa gỗ. Vừa vặn lúc đó, vệ sĩ chăm sóc cậu bé đi vệ sinh, giữa chừng sẽ có một khoảng trống mười phút. Tôi có thể nhân cơ hội này đưa cậu bé đi.
Chỉ là đối diện với đám đông trẻ nhỏ đang ùa xuống, tôi bị đẩy tới đẩy lui. Trước mắt là một mảnh mờ mịt, chẳng nhìn thấy gì cả. Có người đ.â.m sầm vào tôi, tôi loạng choạng lùi lại, cây gậy dẫn đường cũng rơi xuống đất.
Ngay lúc tôi đang hoảng lo/ạn, một đôi bàn tay nhỏ bé ấm áp bao phủ lấy lòng bàn tay tôi, "Chú ơi, ba của chú cũng không cần chú nữa sao?"
Giọng nói non nớt, nhưng ngữ khí lại giống như đang hỏi về một chuyện tầm thường chẳng có gì lạ lẫm.
Nhịp thở của tôi khựng lại. Hệ thống phấn khích hét lên:【X/á/c nhận mục tiêu! Thằng bé chính là Lăng Dục!】
【Mau đưa nó đến tòa nhà bỏ hoang kia đi.】
Lăng Dục nhỏ giọng phàn nàn: "Ba không cần cháu, lúc nào cũng vứt cháu cho bảo mẫu trông."
"Ba gh/ét cháu."
"Chú ơi, chú cũng gh/ét cháu sao?"
Khoảnh khắc đó, tôi gần như đứng không vững. Năm năm trước, khi tôi bỏ lại cậu bé cho Lăng Tiêu, thằng bé còn chưa biết nói, lúc nào cũng nhoẻn miệng cười ê ê a a. Giờ đây, cậu bé đã biết dùng giọng điệu bình thản để nói ra câu "ba không cần cháu".
Hệ thống hối thúc: 【Mau đưa đi!】
Tôi cúi người xuống, bế cậu bé lên. Thằng bé nhẹ hơn so với tôi tưởng tượng, "Chú đưa cháu đi chơi một trò chơi nhé, được không?"
Cậu bé ngoan ngoãn gật đầu, đôi bàn tay nhỏ bé siết ch/ặt lấy góc áo tôi, như thể sợ tôi sẽ biến mất.
4.
Đến tòa nhà bỏ hoang, tôi làm theo lời Hệ thống dặn, gọi điện thoại đe dọa Lăng Tiêu, "Con... con trai anh đang ở trong... tay tôi, nếu không muốn bị... thủ tiêu, thì mau giao..."
Lăng Tiêu khẽ cười nhạt. Giọng nói lạnh lùng không một chút gợn sóng: "Nói với Lăng Dục, đừng có chơi cái trò b/ắt c/óc này nữa. Tôi sẽ không tin đâu."
Tôi chưa kịp phản ứng, đầu dây bên kia chỉ còn lại tiếng tút tút khô khốc.
Dòng bình luận mỉa mai:【Bia đỡ đạn vẫn còn dùng cái chiêu cũ rích này à? Con trai anh ta thường xuyên tự đạo tự diễn cảnh b/ắt c/óc để thu hút sự chú ý của nam chính công, nên nam chính công đã sớm chẳng còn tin nữa rồi.】
【Thậm chí bây giờ nam chính công còn vứt con trai ở biệt thự ngoại ô một mình, mặc kệ sống c.h.ế.t, đừng nói chi đến việc muốn lợi dụng nó để khiến nam chính công mủi lòng.】
【Thà trực tiếp thủ tiêu cho xong, dù sao nam chính công cũng chán gh/ét Ánh trăng sáng, đến mức đứa trẻ mà Ánh trăng sáng để lại cũng không muốn nhìn lấy một lần.】
Tim tôi hẫng một nhịp. Tôi loạng choạng đi đến bên cạnh Lăng Dục, nghe thấy tiếng thút thít khe khẽ của cậu bé, "Cháu... chỉ muốn ba yêu cháu thôi."
"Tiểu Dục không phải là đứa trẻ hư."
Một cảm xúc chua xót dâng trào, cổ họng tôi như bị d.a.o c/ắt. Tôi muốn nói với cậu bé rằng, tôi chính là người ba còn lại của thằng bé.