100% Ăn Khớp

Chương 3

09/09/2025 17:40

Tôi đứng như trời trồng, nội tâm tan nát. Ch*t chắc rồi! Tại sao Tạ Quý lại ở đây? Hắn làm sao biết tôi định về nước? Người tôi cứng đờ, đứng ngẩn ra cả buổi mới gượng gạo nở nụ cười còn x/ấu hơn m/a.

"Thật... thật là trùng hợp!"

Tạ Quý bước lên hai bước, áp sát tôi đầy u/y hi*p.

"Trùng hợp cái gì? Hỏi em đây, vừa kéo quần lên đã vội chối bay chối biến?"

"Hay là em không hài lòng với trình độ của anh?"

"Chỗ nào không ưng ý, nói thử xem?"

Tôi choáng váng, m/áu dồn ầm lên mặt. Trời ơi, đây là ngoài trời! Sân bay! Xung quanh đông người thế kia! Dù có muốn xử tôi cũng đợi lúc vắng người chứ!

Bẽn lẽn đến ch*t đi được, tôi lùi lại một bước. Nhưng Tạ Quý không cho tôi khoảng cách, hung hăng nắm lấy cánh tay tôi.

"Không một lời từ biệt, lẳng lặng trốn về nước, rốt cuộc em..."

"Buông cậu ấy ra!"

Ánh mắt tôi bừng sáng. Giọng nói này!

Quay đầu lại, Tô Thời Ngạn - vị c/ứu tinh của tôi đang bước tới như thiên thần giáng thế, hào quang tỏa sáng quanh người. Mũi tôi nghẹn lại, muốn khóc vì cảm động.

Trời Phật ơi! Tôi thoát ch*t rồi!

Thời Ngạn gi/ật phắt tay Tạ Quý ra, che chở tôi sau lưng như bảo vệ con non: "Ngài đây muốn b/ắt c/óc giữa chốn đông người? Coi thường pháp luật sao?"

Sắc mặt Tạ Quý tối sầm, ánh mắt âm trầm nhìn Thời Ngạn. Bỗng một Alpha cao lớn khác sừng sững chắn trước mặt Thời Ngạn, khí thế ngang ngửa đối đầu.

...Cái này là đang xếp thịt người để nướng xiên que hả?

Bầu không khí ngột ngạt trôi qua, Tạ Quý lùi bước cười lạnh: "Tư thiếu, lâu lắm không gặp."

Tư thiếu? À thì ra là chồng Thời Ngạn.

Chàng Alpha 1m90 đáp lời bằng nụ cười xã giao: "Tạ thiếu, vẫn khỏe chứ? Xin lỗi, tôi cùng phu nhân đến đón bạn em ấy, không tiện tâm sự lâu. Nếu không có việc gì..."

"Lão Lưu!"

Một quản gia đeo găng trắng dẫn đoàn người áp sát, cung kính nhận vali từ tay tôi, cúi chào rồi ra hiệu mời.

Thời Ngạn kéo tay tôi: "Đi thôi."

Tôi liếc nhìn Tạ Quý - ánh mắt hắn như muốn l/ột da x/ẻ thịt tôi, khuôn mặt lạnh băng.

Tôi rụt cổ: "Ờm..."

Thoát thân thì hơn.

Thời Ngạn oai phong dẫn tôi rời đi. Có lẽ thế lực nhà họ Tư cũng không dễ chọc, Tạ Quý không dám ngăn cản trắng trợn. Tôi rụt cổ, chuồn thẳng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trăng nay tròn tựa trăng xưa

Chương 10
Ngày Đại thiếu gia định nạp ta làm thiếp, Nhị thiếu gia Tạ Ký Bạch ôm lấy ta mà rằng: "Làm thiếp cho kẻ khác thì có gì hay, thiếp chẳng qua chỉ là món đồ chơi mà thôi. Tiểu Man, nàng chớ có đi, hãy đợi ta, sau này ta nhất định sẽ cưới nàng làm chính thê." Kiếp trước ta tin lời người, cam tâm tình nguyện làm nha hoàn bên cạnh Tạ Ký Bạch. Thế nhưng khi người đỗ đạt Thám hoa, lại rước thiên kim của Hộ bộ Thượng thư là Từ Ôn Du về làm vợ. Ta bị nàng ta chèn ép đủ đường, Tạ Ký Bạch chỉ lạnh nhạt đáp: "Nàng ta là chủ tử, ngươi là hạ nhân, nàng ta dạy bảo ngươi cũng là lẽ đương nhiên." Cuối cùng, nhân lúc người rời phủ, Từ Ôn Du đã đánh chết tươi ta. Sống lại một kiếp, ta lại trở về cái ngày Đại thiếu gia tìm đến ta. "Làm thiếp cũng được xem là nửa cái chủ tử, từ nay không cần phải hầu hạ kẻ khác nữa, nàng có nguyện ý theo ta chăng?" Ta ngước đầu đáp: "Đa tạ Đại thiếu gia ban ân, nô tỳ nguyện ý."
Cổ trang
Trọng Sinh
Tình cảm
0
Xuân Muộn Chương 7
Hạ dần dài Chương 6
Minh Di Chương 8