1.

Hệ thống của tôi là một tên l/ừa đ/ảo, nó đưa tôi vào cuốn tiểu thuyết sớm hơn một năm, khi nữ chính còn đang học lớp 12 ở nơi xa xôi.

Nam chính Chu Diễn là một ‘trùm trường’ đúng chuẩn trong mấy truyện về trường học, đ/á/nh nhau, trốn học là chuyện cơm bữa.

Cái hệ thống đáng gh/ét này cứ đòi tôi bật “Spongebob” cho nó xem, và thế là, khi tôi đang trên đường về nhà sau giờ tự học buổi tối, tôi và cả điện thoại đều bị Chu Diễn lôi thẳng vào con hẻm.

Tôi không nghĩ ngợi gì, tặng ngay cho anh ta một cú đ/ấm. Chu Diễn nhanh như c/ắt, dùng cánh tay chặn lại đò/n tấn công của tôi.

Trong lúc sững sờ, tôi liếc thấy anh ta đang mở điện thoại của tôi. Ánh sáng từ màn hình điện thoại chiếu lên mặt anh ta, anh ta cúi mắt, vẻ mặt thản nhiên.

Tôi thấy rõ ràng, anh ta đang bấm ba số “110” trên bàn phím. Sau khi làm xong, anh ta mới quay sang, chiếu lệ nói chuyện với tôi – một người qua đường vô tội.

“C/ứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp, tôi gọi cảnh sát.” Trên mặt anh ta không có chút biểu cảm nào, sau khi cuộc gọi được kết nối, giọng anh ta vẫn điềm tĩnh, đều đều, như một người qua đường tốt bụng.

“Các người đ/á/nh nhau, lại còn báo cảnh sát?” Tôi thấy khó mà hiểu được hai từ này lại có thể đi chung với nhau.

Chu Diễn tỏ vẻ khó hiểu, cứ như thể đang hỏi tại sao tôi lại hỏi một câu ngớ ngẩn như vậy: “Đánh không lại mà không chịu báo cảnh sát, chẳng lẽ tôi đợi bị đ/á/nh à?”

“Thế thì đúng là có bệ/nh.” Anh ta nhét điện thoại vào tay tôi, rồi lấy từ túi quần đồng phục bên phải ra vài tờ tiền đỏ chót, đưa cho tôi.

Tôi liếc qua, ít nhất cũng phải năm tờ.

Thấy tôi không nhận, Chu Diễn – người đã quay người chuẩn bị bất ngờ tham gia vào trận hỗn chiến, quay đầu lại, đ/á/nh giá tôi từ trên xuống dưới. Đôi mắt dài hẹp khẽ nheo lại: “Không đủ à?”

Anh ta bắt đầu lục túi quần đồng phục bên trái, lần này mất thời gian hơn một chút. Lấy ra vài tờ nữa rồi ném thẳng cho tôi.

Sau đó, anh ta nhẹ nhàng nhảy qua đống thùng giấy chất đống, và khi anh ta tham gia vào, phía bên kia vang lên tiếng đ/á/nh nhau dữ dội hơn.

Tôi đơ người nửa giây, rồi nhặt tiền lên đếm.

Chín trăm tệ, bên trong còn có một tờ đề toán trắng tinh, trông như bị vò rất nhiều lần.

Hèn gì ai cũng muốn làm chó của nam chính. Ki/ếm được nhiều hơn cả tôi đi làm!

2.

Làm “chó” cho nam chính quả thực không dễ dàng gì. Tôi nán lại đó một lát, và cảnh sát đã c/òng tôi luôn.

Làm xong biên bản, đi ra ngoài thì trời đã tối đen.

Tôi đi trước, nghe thấy phía sau có người đang ch/ửi rủa.

“Mẹ kiếp, đừng để tao tóm được thằng nào đã báo cảnh sát! Cái lũ s/úc si/nh, không biết võ đạo, không bằng cả chó lợn!”

Tôi theo bản năng quay đầu nhìn về phía Chu Diễn.

Vì trời quá tối, chỉ có thể nhờ vào ánh đèn đường gần đó để nhìn thấy vài bóng người phía sau.

Tiếng bước chân phía sau bỗng khựng lại.

“Tao chưa gặp mày bao giờ? Chính mày là thằng có lòng dạ đ/ộc á/c đã báo cảnh sát đúng không?” Nghe giọng, chính là gã vừa ch/ửi rủa.

Tôi nhận thấy ánh mắt của Chu Diễn dường như vẫn luôn nhìn về phía tôi, khiến tôi nhớ đến một bức ảnh meme mà tôi từng xem: Ta sẽ luôn nhìn chằm chằm vào mi… mãi mãi…

Đây thực sự là nam chính trong truyện học đường thiếu “đẳng cấp” nhất mà tôi từng thấy, mặc dù tôi cũng chỉ mới gặp mỗi anh này.

Tôi không nói gì, gã kia rõ ràng có chút mất kiên nhẫn, bước chân nặng nề đi về phía tôi. Bị ánh đèn đường chiếu vào, khuôn mặt hắn lộ ra vẻ hung dữ, rất “kiểu nhà tù”.

Chu Diễn tiến lên hai bước, vượt qua hắn, như vô tình nói: “Tao cũng muốn biết thằng ch.ó nào đã báo cảnh sát, làm hỏng chuyện của bọn tao! Lẽ ra hôm nay bọn tao và bên chúng mày đã phân thắng bại rồi. Nhưng chắc không phải đâu...”

Tôi vừa vặn đi tới dưới cột đèn đường. Ánh đèn rực rỡ, tôi không khỏi nhìn về phía Chu Diễn. Không hổ là nam chính, tự ch/ửi mình mà mặt không đổi sắc.

Khoảnh khắc tôi quay đầu lại, ánh mắt Chu Diễn chợt lay động, anh ta sững người nhìn tôi, như thể mất tiếng, yết hầu chuyển động.

Anh ta nhẹ giọng nói: “Trông cậu ta không giống loại người đó.”

Gã kia đ/á/nh giá tôi một lúc, rồi dừng bước: “Đúng là không giống thật.”

Lời hắn ta chưa dứt, khoảng cách giữa Chu Diễn và tôi đã rút ngắn xuống còn chưa đầy một mét.

Lần này, tôi nhìn rõ biểu cảm của Chu Diễn.

Tôi luôn cảm thấy có gì đó lạ lùng, đặc biệt là ánh mắt của Chu Diễn, nhìn thế nào cũng thấy không đúng.

Ánh mắt của anh ta, trông có vẻ… rất đói.

Nhưng hệ thống lại nói:【Không có vấn đề gì, đừng có mà la oai oái với tôi!】

【Sau này, có lúc để cậu la oai oái đấy.】

Tôi thật sự h/ận bản thân mình, đã không hỏi kỹ hơn một câu.

Đến khi tôi hiểu được câu nói đó, thì đã quá muộn rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Công lược nhầm người, bạch nguyệt quang của hắn trực tiếp “vỡ phòng tuyến”

Chương 13
Ở bên Thẩm Nhược Khanh một năm, tôi mới biết mình chọn nhầm đối tượng để công lược. Hệ thống nói Thẩm Nhược Khanh thích kiểu người hay dính người, nên tôi dựa vào việc bám riết không buông mà chen vào cuộc sống của anh. Sau khi ở bên nhau, ngày nào tôi cũng đòi ôm đòi hôn, hận không thể dính lấy anh mọi lúc mọi nơi. Thẩm Nhược Khanh chưa từng thể hiện mình thích tôi, tôi cứ tưởng anh chỉ là người kín đáo. Cho đến khi hệ thống đột nhiên online. “Ký chủ, cậu công lược nhầm người rồi! Đây không phải nam chính, mà là bạch nguyệt quang của nam chính!” “Thẩm Nhược Khanh nhìn thì dịu dàng, nhưng thực ra tâm địa tàn nhẫn, lại ghét nhất bị người khác bám dính.” Tôi vội vàng lăn bò xuống khỏi người Thẩm Nhược Khanh. Đối diện với ánh mắt khó hiểu của anh, tay tôi run như cầy sấy. Kể từ đêm đó, tôi không dám cuộn trong lòng anh, ôm eo anh ngủ nữa.
Boys Love
Đam Mỹ
Hệ Thống
12
Lấy Lòng Chương 12