Viên kẹo từ cõi âm

Chương 36

05/08/2024 09:00

Hồi nhỏ tôi lớn lên ở vùng nông thôn, nên cũng thường cúng bái thần linh cùng người lớn.

Nhưng đây chỉ là việc để tôi hóng hớt mà thôi, còn rốt cuộc những vị thần linh này làm được gì, tôi cũng chẳng biết.

Nhưng lần này tôi lại có sự thành kính mà trước đây chưa từng có, tôi dùng lòng tin lớn lao nhất để đọc cuốn truyện tranh ấy.

Vì trước kia Son Goku từng bảo vệ tôi, nên nhất định lần này cũng có thể!

Con trai Tiểu Lý mở cuốn truyện tranh ra trước mặt tôi.

Bây giờ mắt phải tôi không nhìn được, mắt trái cũng chỉ mờ mờ, sau khi nhìn rõ tôi định cầu khấn, nhưng lại bật khóc.

Tôi sẽ không bao giờ quên khung cảnh lần đầu tiên tôi nhìn thấy bìa cuốn truyện ấy.

Trên mặt bìa màu đỏ, Son Goku tạo dáng chào tạm biệt, trên đều có một vòng tròn sáng, bên trên còn có vài chữ.

“Tạm biệt nhé, Son Goku.”

Tôi khá hoảng hốt, rồi nhìn sang bìa một cuốn truyện khác, là hình toàn thân của Son Goku, trên đầu không chỉ có vòng tròn sáng, mà sau lưng còn có một đôi cánh như thiên thần.

Tập này có tên là, “Goku tạ thế”.

Con trai Tiểu Lý bên cạnh lớn tiếng nói với tôi:

“Son Goku ch*t rồi, ch*t cùng Cell luôn!”

Ch*t rồi ư?

Son Goku… ch*t rồi ư?

Tôi hối h/ận vì đã nhìn thấy quyển truyện này.

Mặc dù một đò/n tấn công của cậu ấy có thể hủy diệt cả Trái Đất, nhưng cậu cũng sẽ ch*t.

Vốn dĩ cậu ấy không phải thần thánh.

Thần thánh sẽ không ch*t.

Vợ Tiểu Lý thấy con trai cầm truyện tranh cho tôi đọc, nên vội lấy lại.

“Cẩn thận nước dãi của cụ dính lên đây, mau cất đi, con không thấy thối à? Tránh xa cụ ra.”

Dưới chân truyền đến những trận rung động, phía xa xa có tiếng còi hơi nước vang lên, tàu sắp vào đến ga.

Mọi người trên sân ga đều bất giác lùi lại một chút.

Đại Lý cũng đẩy tôi lùi lại về phía sau.

“Được rồi, chuẩn bị lên tàu.”

Tôi thấy con tàu gần tiến vào từ phía xa, tôi sợ hãi cố gắng dựa vào phía sau, sau lưng khẽ chạm vào phần dựa lưng của xe lăn.

Tôi không đi! Tôi không đi! Tôi không đi!

Tôi ra sức giãy giụa về phía sau.

Vợ Đại Lý bên cạnh dường như cảm nhận được toàn thân tôi đang r/un r/ẩy, bà ta khom người xuống dịu dàng vuốt mặt tôi, miệng ghé sát vào tai tôi rồi nói:

“Ông nội đừng sợ nhé, thời trẻ ông đã vất vả cả đời rồi, bây giờ cứ yên tâm mà sống, sống mãi về sau, giống như một lão khốn kiếp cả ngàn tuổi vậy, để chúng cháu dưỡng lão cho ông đến cuối đời.”

Tôi trừng con mắt bên trái, phẫn nộ nhìn bà ta, khiến gân xanh ở cổ nổi lên.

Vợ Đại Lý thấy tôi như vậy còn cười tươi hơn nữa.

“A ha ha ha, xem này ông nội mình đúng là càng già càng dẻo dai, không được thuê bảo mẫu nữ cho ông đâu nha.”

Tôi chuyển tầm nhìn sang hướng khác, không thèm nhìn bà ta.

Bên má phải bỗng có một cơn gió lạnh thổi đến.

Cái lạnh thấu xươ/ng bỗng chốc lan ra toàn thân, tôi lại run lên cầm cập.

Bên cạnh đột nhiên có một tiếng nói:

“Xin lỗi.”

Tôi sững sờ, định nhìn xem là ai, nhưng không thể cử động được cổ.

“Thời trẻ ta một lòng với công việc, nên chẳng dạy dỗ con cháu tử tế, bọn chúng hại cháu khổ quá.”

Giọng nói ấy lại nói thêm một câu nữa, tiếng khàn khàn xen lẫn cả sự bất lực.

Giọng nói này quen quá.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trở lại tuổi lên sáu, tôi vạch trần âm mưu của gia đình anh rể

Chương 6
Năm tôi 6 tuổi, vào dịp Trung thu, mẹ được mời đưa tôi đến nhà chị gái để ăn cơm đoàn viên. Chị gái đã chuẩn bị một bàn đầy ắp thức ăn, thế nhưng nhà chồng chị chỉ lo cắm cúi ăn uống, rồi lại đẩy đứa cháu gái 6 tháng tuổi cho người chị vừa mới tất bật xong. Mẹ xót con gái nên bảo chị cứ ăn trước đi, còn bà thì đẩy xe nôi đưa cháu ngoại xuống lầu dạo mát. Khi quay trở lại, chiếc xe nôi đã trống không. Anh rể nổi trận lôi đình, chửi bới mẹ tôi xối xả, bắt bà phải đền đứa trẻ. Chị gái ngày ngày đẫm lệ, chẳng bao lâu sau vì quá đau buồn mà sinh bệnh rồi trở nên điên loạn, bị nhà chồng đuổi ra khỏi cửa. Mẹ tôi vô cùng dằn vặt, bà gieo mình từ trên sân thượng xuống, để lại cho tôi câu nói cuối cùng: "Viên Viên, mẹ có tội, ngay cả một đứa trẻ cũng không trông coi nổi, hại cả đời chị con." Thế nhưng về sau tôi mới biết, tất cả chuyện này thực chất là âm mưu của gia đình anh rể. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về ngày Trung thu năm 6 tuổi. Mẹ đang mỉm cười đón lấy chiếc xe nôi: "Phương Phương, con ăn trước đi, mẹ đưa Tiểu Mãn xuống dưới dạo một vòng rồi về." Tôi lao tới, chắn ngay trước cửa: "Mẹ, đừng đi!"
Hiện đại
Tình cảm
0
Tiểu Ngũ Chương 9