Suốt mười năm sống tại Định Quốc Hầu phủ, ta học hỏi không sót thứ gì, chưa bao giờ biết đến mệt mỏi là gì. Hễ nhắm mắt lại là hình bóng của cha mẹ và ca ca lại hiện hữu, ta chưa bao giờ dám quên.
Lúc biết Định Quốc Hầu muốn để ta dùng dung mạo hao hao Chân Ngọc Đình để lên làm Thái tử phi, ta liền nhận ra, có lẽ thời cơ của ta đã đến rồi.
Ta đã thành công khiến Thái tử đem lòng yêu ta, tin tưởng ta.
Cũng đã mượn thành công quyền thế trong tay Thái tử, để b/áo th/ù rửa h/ận cho tộc nhân của ta.
Ta đã từng suy nghĩ hàng ngàn vạn lần, sau khi b/áo th/ù thành công thì ta sẽ rời đi.
Thế nhưng, ta lại không buông bỏ được Thái tử.
Chương 12:
Tuy nói là kế mưu, nhưng đến cuối cùng ta vẫn thực lòng yêu chàng mất rồi.
"Chúc mừng Hoàng thượng, chúc mừng Thái tử, Thái tử phi đã sinh tiểu Thái tôn rồi." Thái y kích động quỳ gối dưới đất.
Gương mặt Thái tử tràn ngập ý cười: "Thật tốt, thật tốt quá."
"Hàn Ngọc, nàng đặt nhũ danh cho con của chúng ta đi?" Thái tử ôm ch/ặt ta mà hôn lên mặt.
"Thuận ca nhi, hy vọng thằng bé vạn sự thuận ý." Mãi mãi có cha mẹ người thân bầu bạn, không bao giờ phải nếm trải lại những thứ mà mẹ nó từng trải qua, có thể trải qua những tháng ngày bình yên vô sự mà chẳng cần phải toan tính thiệt hơn.
"Được, cứ gọi là Thuận ca nhi."
Ngoại truyện (Góc nhìn của Thái tử):
Cô nương nhà họ Chân lại làm lơ ta suốt bao nhiêu ngày, thi thoảng ta cũng sinh lòng phiền n/ão, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì dựa vào đâu người ta bắt buộc phải ái m/ộ ta, chỉ bởi vì ta là Thái tử sao?
Ngay lúc ta đang u sầu, vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy một nữ tử vận y phục màu xanh ngọc bích.
Nàng ấy và cô nương nhà họ Chân trông thật giống nhau quá đi, nhưng dáng vẻ lại toát lên nét thân thiết hơn so với cô nương họ Chân.
Nàng ấy gọi ta là "công tử", nàng ấy cười lên trông đẹp vô ngần, ta bèn trút cạn mọi nỗi thất ý lên người nàng ấy, vô cùng ân cần gắp thức ăn cho nàng ấy.
Nhưng ta lại lãng quên mất thân phận của chính mình, đẩy nàng ấy nhanh chóng biến thành đối tượng bị người người đàm tiếu.
Ta thầm nghĩ chí ít cũng nên tạ lỗi xin lỗi, bèn sai người lén lút đưa tặng một đôi khuyên tai. Ngày ta chạm mặt nàng ấy, hoa ngọc lan đang kỳ nở rộ, đẹp đẽ nhường nào.
Ai ngờ Chân Ngọc Đình lại công khai làm khó dễ nàng ấy giữa chốn đông người, thẳng thừng vạch trần đôi khuyên tai đó là do ta đặc biệt làm cho nàng ta.
Ta rắp tâm muốn giải thích chút gì đó với nàng ấy, nhưng nàng ấy lại thong dong tiêu sái cưỡi trên lưng ngựa mà cất tiếng: "Ta chẳng hề giống với các vị tiểu thư thế gia cành vàng lá ngọc."
Nàng ấy giương một tiễn b/ắn trúng con hươu rừng hoang, quất ngựa phóng vút qua, ta chỉ biết đưa mắt nhìn theo bóng lưng của nàng ấy.
Ta chưa từng bắt gặp một nữ tử nào tràn trề sức sống và tươi mới nhường này.
Di mẫu gặp qua nàng ấy vài bận, không ngừng xuýt xoa khen nàng ấy biết nhìn đại cục lại không hề giả tạo.
Mẫu thân sau khi gặp gỡ cũng luôn miệng khen nàng hiểu chuyện, dung mạo thuần khiết.
Chính vì vậy mà ở buổi yến tiệc thưởng cúc của nhà di mẫu, ta đã tới dự, vốn định chiêm ngưỡng tài năng ngâm thơ thi phú của nàng ấy, ai dè nàng ấy lại lẳng lặng ngồi ở góc khuất, cũng chẳng hề đeo đôi khuyên tai do ta gửi tặng.
Ta đã trầm ngâm suy nghĩ rất lâu, lẽ nào là bởi ta đã lỡ miệng khen ngợi bức tranh của Chân Ngọc Đình?
Ta đích thực là có thích Chân Ngọc Đình, kể từ thuở thiếu niên chạm mặt đã đem lòng si mê. Nàng ta có dung mạo diễm lệ, lại văn hay chữ tốt. Thế nhưng nàng ta từ đầu chí cuối luôn lạnh nhạt với ta, bao nhiêu năm ròng rã tình cảm cũng bị bào mòn chẳng còn sót lại là bao. Vậy mà ta vẫn không cam tâm từ bỏ, bởi lẽ dẫu so với những người khác, thì chí ít ta cũng đồng lòng cho nàng ta vị trí Thái tử phi.
Tiết trời sang thu, ta có trong tay một bức họa, trực giác mách bảo ta rằng bức tranh này hẳn có liên quan tới Cố Hàn Ngọc.
Quả nhiên, là do Cố Hàn Ngọc chấp bút. Trong thư phòng của Định Quốc Hầu la liệt những họa phẩm của nàng ấy, ta ngắm nhìn những bức vẽ này, mường tượng ra cái dáng vẻ nàng ấy lẻ bóng dưỡng bệ/nh, trong lòng thế mà lại nảy sinh đôi chút xót xa.
Cố Hàn Ngọc quả thực rất biết chừng mực lại thấu đáo đại cục, nàng ấy nhường phần thưởng cho Chân Ngọc Đình, điều này làm ta cực kỳ tức tối.
Nàng ấy vốn dĩ đâu cần phải tự ấm ức bản thân đến mức đó.
Nhưng chỉ vì Chân Ngọc Đình treo trên đầu cái danh xưng "người mà Thái tử đem lòng ái m/ộ", nên nàng ấy đành phải chọn cách khiêm nhường lùi bước.
Ta sai người mang tới trao tặng chiếc vòng tay bằng ngọc dương chi bạch ngọc do tổ phụ truyền lại, ta muốn nàng ấy thấu hiểu rằng nàng không cần phải nhún nhường, nàng hoàn toàn có thể sở hữu những thứ này.
Chân Ngọc Đình thật lạ đời khi lại chủ động hẹn hò ta, nàng ta vồn vã giãi bày tâm sự với ta, đây vốn là cảnh tượng mà ta đã mong ngóng mòn mỏi từ lâu. Thế nhưng giờ đây nhìn thấy lại chỉ cảm thấy thân thuộc, thần thái và lời nói của nàng ta, sao lại quá sức giống với Cố Hàn Ngọc. Thậm chí đến cả đôi mày cong khi cười lên cũng giống hệt Cố Hàn Ngọc.
Chân Ngọc Đình ra sức khuyên nhủ ta đừng tiếp tục gây khó dễ cho Cố Hàn Ngọc.
Ta cắn răng nén lại cơn lửa gi/ận, xem chừng là ta đã nuông chiều nữ nhân này đến mức quá mức kiêu ngạo rồi, Phụ hoàng Mẫu hậu còn chưa bao giờ thò tay can dự vào chuyện ta đem lòng thương ai, mà một nhi nữ tước Bá tước quèn, lại cả gan tính toán vạch sẵn thay cho ta.
Lúc trở về cung, Cố Hàn Ngọc đã sai người gửi trả lại chiếc vòng tay.
Lần tới ta chạm mặt nàng ấy, nàng ấy đã quỳ rạp dưới đất thê lương tủi nh/ục, nàng nói rằng nàng có thể hoàn trả lại tất thảy mọi thứ cho Chân Ngọc Đình.
Quả nhiên, trong lòng nàng ấy có ta.
Mùa đông, Cố Hàn Ngọc ngỏ lời mời ta đi chơi trò trượt băng.
Khoảnh khắc nhìn thấy nàng ấy trượt chân rớt khỏi mặt băng, trái tim ta cũng thót lại rồi rơi tuột xuống theo.
Ta biết rõ, nàng ấy cố tình gọi ta đến đó, dẫu có bực mình đôi chút, nhưng cũng thấu suốt việc nàng ấy muốn ta nhìn thấu nhân phẩm của Chân Ngọc Đình.
Nhìn ngắm gương mặt nhỏ bé của nàng ấy trắng bệch không còn hột m/áu, ta xót xa tột độ, cơn bực tức ban nãy cũng vút theo mây khói.
Ra Giêng, di mẫu tiến cung mải miết tâng bốc nàng ấy, kể lể rằng người người đều đang xì xào việc nàng ấy khéo léo lo toan việc nhà cửa, còn cô nương nhà họ Chân lại bắt chước nàng ấy ra làm sao.
Chương 13:
Ta đã thông tỏ rồi, Chân Ngọc Đình thèm muốn làm Thái tử phi. Nàng ta hoang mang lo sợ Hàn Ngọc giữ vị trí quan trọng trong lòng ta, thế nên mới vội vã không kịp chờ đợi mà bắt chước theo nàng.
Nhưng mà, đây liệu còn là Chân Ngọc Đình mà ta từng yêu thích hay chăng?
Liệu có còn là một Chân Ngọc Đình lãnh diễm không coi trọng hư danh tiền tài nữa hay chăng?
Chẳng ai có thể ngờ, tại vòng diện kiến, Chân Ngọc Đình lại rành rành mặc bộ y phục màu xanh ngọc bích ấy.
Ta hoàn toàn thất vọng ê chề về nàng ta.
Nếu như nàng ta vẫn cứ mãi là chính bản thân mình, thì biết đâu đến phút cuối ta vẫn còn đoái hoài nhìn nàng ta với ánh mắt nể nang.
Chuyện nực cười là, lúc Chân Ngọc Đình nhăm nhe mong mỏi thay thế Cố Hàn Ngọc, thì Cố Hàn Ngọc lại ngoan ngoãn đeo lấy đôi khuyên tai bằng ngọc thạch ấy, công khai dõng dạc bảo với ta rằng, "Ngài nhìn xem, thiếp là cái thế thân trong lòng ngài đây này."
Ta hiểu rõ, trong lòng Hàn Ngọc ít nhiều gì cũng ôm chút ủy khuất. Nỗi niềm ấm ức tủi hờn này của nàng ấy, lại làm lòng ta đ/au như c/ắt.
Ta đã gặng hỏi Cố Hàn Ngọc, liệu có bằng lòng ở lại hay chăng.
Nàng ấy bộc bạch rằng bản thân chẳng dám xa xỉ cầu mong.
Nếu đã như vậy, ta liền vì nàng ấy mà đuổi tống cổ thảy những kẻ khác đi, chỉ giữ lại đơn đ/ộc một bóng hình nàng ấy, tuyệt nhiên chẳng phải cái bóng của một bất kỳ người nào.
Mẫu hậu đã từng đ/á/nh tiếng hỏi ta, "Liệu có thấy Cố Hàn Ngọc trên chặng đường này xem ra lại tiếp cận con một cách quá đỗi thuận lợi hay không?"
Do đó ta đã ngầm phái người đi thăm dò mọi bề, lùng sục ra được gã đại phu hiện giờ vẫn còn lẩn khuất ở nơi biên cương, cũng chính là lão đại phu năm ấy từng bốc th/uốc chữa bệ/nh cho đích nữ Định Quốc Hầu phủ.
Hóa ra, nàng ấy chẳng phải cốt nhục do Định Quốc Hầu phu nhân sinh ra.
"Hãy cứ giữ nàng ta lại đi, để chống mắt xem thử bọn chúng đang ôm mưu đồ kế hoạch gì." Phụ hoàng và Mẫu hậu tuy rằng cực kỳ ưu ái Cố Hàn Ngọc, nhưng vẫn mang trong lòng đôi phần mảy may lo ngại về thân thế của nàng ấy.
Thả hổ về non, chi bằng để hổ nuôi dưỡng ngay sát bên cạnh, để tiện bề canh chừng phòng bị.
Sau đại hôn một năm, Hàn Ngọc vẫn không hề cấn th/ai, căn nguyên là vì chén canh an thần nàng tì tì nốc vào mỗi ngày thảy đều có pha lẫn thảo mộc phòng ngừa th/ai sản.
Chừng nào mà còn chưa tra xét cho đến nơi đến chốn, thì dứt khoát không thể nào để nàng ấy sinh ra hoàng tôn được.
Thế nhưng ta thật chẳng ngờ, Hàn Ngọc lại tự nguyện nói hết ra toàn bộ chân tướng sự việc.
Ta gi/ận, gi/ận nàng ấy bị người ta mang ra như con cờ thí chốt.
Ta cũng h/ận, h/ận nàng ấy đã chưa từng một lòng coi ta như phu quân.
Ta cùng Phụ hoàng giăng thiên la địa võng hốt trọn Định Quốc Hầu quăng vào trong thiên lao, nhưng mà ta vẫn muốn từ đầu chí cuối lưu giữ lại cho nàng ấy một thân phận đoan chính, một sự thể diện danh giá cuối cùng.
Thế nên bèn thông cáo rộng rãi khắp chốn thiên hạ, Định Quốc Hầu đã tử trận nơi sa trường.
Chí ít thì tính cho tới hiện tại, nàng ấy vẫn chưa hề nhúng chàm làm ra bất cứ chuyện gì gây tổn hại cho bản thân ta cùng với Phụ hoàng Mẫu hậu.
Ta dỏng tai nghe thấu những lời lẽ trách cứ nhiếc móc mà nàng ấy tuôn ra cho Định Quốc Hầu và gia đình họ Chân lúc ở dưới thiên lao.
Nàng cười sảng khoái vô cùng, lúc mở lời chất chứa bao nhiêu ôn nhu đằm thắm, vậy mà ta lại nghe rõ mồn một cõi lòng nàng đang tứa m/áu từng cơn.
Hóa ra nàng ấy lại từng trải qua cơ hàn khốn khổ đến nhường này, làm khó cho nàng lủi thủi thân cô thế cô tính kế b/áo th/ù cho gia quyến ròng rã suốt mười năm trời ròng rã.
Ta cùng Phụ hoàng Mẫu hậu đã quyết định, dù cho sau này thế nào đi chăng nữa, cũng phải đưa nàng lên làm Hoàng hậu.
Chỉ có nàng ấy, mới thực tình hiểu thấu đáo tiếng lòng của vạn dân thiên hạ, mới thông suốt trọn vẹn những cực khổ của bách tính muôn loài.
Đứa con của chúng ta cuối cùng cũng đã ra đời, Hàn Ngọc gọi nó bằng cái tên "Thuận ca nhi".
Ta thấu rõ chứ, nàng mong muốn đứa trẻ trọn đời bình an suôn sẻ. Quãng thời gian hơn chục năm trời của nàng ấy đã phải bươn chải quá đỗi khổ ải cực nhọc rồi, nàng đành đem tất cả những gửi gắm ước mong viên mãn dồn hết vào mầm sống bé bỏng này.
"Tốt lắm, cứ gọi là Thuận ca nhi đi". Ta mẩm tính ở trong lòng, chẳng riêng rẽ gì với đứa bé, mà kể từ đây về sau mọi thứ thuộc về nàng, cả một kiếp người này của nàng, ta sẽ che phủ hộ tống cho nàng được vẹn tròn êm ấm, bảo bọc cho nàng được bình an trọn vẹn.
(Hoàn)