Kinh Hồng Nhất Diện

Chương 12

25/07/2024 10:59

12.

Ta không biết mình đã trở về nhà bằng cách nào, tâm trí và trái tim ta tràn ngập những ký ức về những gì đã xảy ra trong những tháng qua.

Nhớ lại khi ta hôn mê ở Phong Đô, Thời An nói rằng ta ngày càng vô dụng.

Nhớ lại khi Hư Q/uỷ đưa t huốc cho ta và nói câu nói dang dở, cô ta nói đến kiếp sau…

Nhớ lại khi ta hỏi chàng ấy tại sao ta lại cưới ta, hơi thở của chàng đột ngột ngừng lại và cơ thể cứng đờ.

Nhớ lại tin đồn chàng không tắm rửa.

Haha...

Ta cười lạnh lùng trong lòng.

Kể ra không tắm cũng phải, chỉ cần chàng ta đến gần ao hồ, nước sẽ sôi lên.

Nếu chàng ấy tắm, chàng sẽ tự nấu mình thành một nồi canh Q/uỷ Vương.

Càng nghĩ ta càng thấy buồn cười, càng cười nước mắt càng chảy.

Mình thật là tự đa ti`nh.

Một M/a Đế thời thượng cổ đã từng gặp biết bao tiên nữ dịu dàng như nước và yêu tinh nóng bỏng như lửa, sao có thể yêu một người bình thường như ta?

Tuy nhiên, hắn cũng chưa nói yêu ta, tất cả chỉ là do ta ảo tưởng.

Hắn ta bảo vệ ta không cho ta ch*t, có lẽ chỉ để ta sống đến tháng 7 âm.

Ta nhìn căn nhà mà chúng ta tự tay trang trí, những khóm hoa hồng sắp nở, đến Tết Trung Thu, chúng sẽ phủ kín tường rào.

Còn nhớ khi ta bị con sâu to lớn rơi từ giàn nho xuống làm khóc, sau đó chui vào lòng Thời An.

Lồng chó đã được chuẩn bị tốt, nhưng chưa kịp nuôi tiểu cẩu.

Sau khi ta ch*t, ai sẽ dọn dẹp sân vườn này?

Liệu có phải ngàn năm sau sẽ có một cô gái chuyển kiếp như ta sống ở đây, liệu cô ấy có giống như ta, nhìn những bông hoa hồng phủ hàng rào, rồi yêu Thời An?

Ta khóc nức nở ngã khụy xuống đất, một lần nữa cảm thấy toàn thân lạnh toát.

Ta đang khóc và không thể kiềm lại được, một ngọn lửa bay vào sân, Thời An xuất hiện trước mặt ta.

Hắn ta ôm ta đang ngồi bệt trên mặt đất vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của ta, giống như mọi đêm ta không thể ngủ.

"Tại sao nàng khóc?"

Ta muốn hỏi chàng, Tần Vân Hi nói có đúng không, ta thực sự chỉ là tế phẩm sao?

Hắn đối với tế phẩm này là ta, có từng rung động?

Cũng sẽ ôm những tế phẩm trước đây vào lòng sao?

Thời An đột ngột kéo ta ra khỏi vòng tay hắn.

“Nàng đã nghe ai nói gì vậy?”

Sắc mặt hắn ta căng thẳng, hai tay r/un r/ẩy nhẹ.

Làm sao Thời An có thể biết ta đang nghĩ gì, ta không nói gì cả?

“Nàng nghe được gì, nàng biết ta đang nói gì mà?”

Nhưng thuật câu h/ồn không có tác dụng với ta, làm sao chàng ta biết được?

“Ta không chỉ có thuật câu h/ồn, ta còn có thuật đọc tâm!”

Mắt Thời An lộ vẻ lo lắng, giọng điệu vô tình cao hơn một chút, hai tay siết ch/ặt khiến x ươ ng bả vai ta đ a u âm ỉ.

“Mộc D/ao, bất kể người khác nói gì với nàng, nàng cũng đừng quan tâm. Nàng yên tâm, ta sẽ không làm hại nàng.”

Dòng nước mắt đã chực chờ lại một lần nữa trào ra, ta nghẹn ngào, thậm chí không thể nói thành câu.

“Vậy nên… những gì Tần Vân Hi nói… đều là thật? Ta thực sự chỉ là tế phẩm, trái tim ta là một phần thân x á/c thật của chàng, ta trói buộc pháp lực của chàng, khiến chàng ngày đêm chịu th/iêu đ/ốt bởi nghiệp hỏa?”

Thời An luôn là Q/uỷ Vương cao cao tại thượng, không có gì có thể lay động chàng, nhưng lúc này, ta nhìn thấy sự hoảng hốt trên khuôn mặt chàng ấy.

“Ta không muốn lư`a dối nàng, lúc đầu ta thực sự có ý định h/iến t/ế nàng, nhưng sau đó cũng thực sự không nỡ.”

“Thời An, chàng sẽ dùng lửa th/iêu ta sao? Chàng biết đấy, thiếp sợ đ a u nhất, nếu chàng muốn h/iến t/ế ta, có thể gi*t thiếp trước rồi hỏa tế không?”

Ta nhìn ánh mắt của chàng từ hoảng hốt chuyển sang thư ơng xót, sau đó chàng ôm ch/ặt ta vào lòng.

“Ta sẽ không hỏa tế nàng, chuyện thân x á/c thật ta sẽ tìm cách khác giải quyết, đừng khóc nữa, làm sao ta có thể nỡ để nàng chịu đ a u chứ.”

Thời An không ngừng an ủi ta, bằng giọng điệu dịu dàng nhất, nói những lời mềm mại nhất.

Thật tốt, chàng chưa bao giờ lư`a dối ta.

Thật tốt, chàng yêu ta, cũng như ta yêu chàng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
6 Ngọc Vỡ Chương 19
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tổng giám đốc cấm nhân viên vệ sinh bị bệnh vào thang máy, nhưng đó lại là bố cô ấy

Chương 7
Chú lao công của công ty đột ngột bị nhồi máu cơ tim cấp tính, tôi cõng chú ấy lao như điên về phía thang máy. Thế nhưng, Giám đốc vận hành mới nhậm chức Thẩm Hinh Linh lại chê chúng tôi "vừa bẩn vừa hôi", cố tình nhấn giữ nút đóng cửa không cho tôi vào. Tôi cầu xin cô ấy nương tay. Cô ấy lại cười lạnh gọi bảo vệ đến đè tôi xuống đất, thản nhiên đi thang máy rời đi, còn tiện tay nhấn dừng tất cả các tầng để trì hoãn thời gian. Chú lao công đã bỏ lỡ thời điểm vàng để cấp cứu, chú trút hơi thở cuối cùng ngay trên lưng tôi. Ngày hôm sau, trong cuộc họp toàn công ty, Thẩm Hinh Linh lại vừa ăn cướp vừa la làng. Cô ta lấy lý do "gây rối trật tự văn phòng" để đòi đuổi việc tôi, đồng thời yêu cầu bồi thường phí tổn thất tinh thần cho cô ta. Tôi lạnh lùng nhìn cô ta, ném di vật của chú và đoạn video trích xuất từ camera giám sát lên màn hình lớn. "Giám đốc Thẩm, chính tay cô đã trì hoãn khiến người cha ruột từng chắt chiu nuôi cô học đại học phải chết." "Khoản phí tổn thất tinh thần này, cô định đền bù thế nào đây?"
Hiện đại
Tình cảm
0