Giả Chân Thiên Kim

Chương 5

30/07/2024 16:37

5.

Khi biết mình không phải con ruột, tôi đã bình tĩnh suy nghĩ biện pháp đối phó.

Nếu ba mẹ ruột của tôi là tầng lớp lao động hay nông dân bình thường, không cố ý bỏ rơi tôi và cảm thấy có lỗi với tôi thì họ sẽ không sao cả, dù sao họ cũng đã sinh ra tôi nên tôi không ngại gánh vác nghĩa vụ cấp dưỡng cho họ, chăm sóc họ miễn là tôi có thể làm được.

Nếu họ là q/uỷ hút m/áu, tham lam và đạo đức giả, lâm le dòm ngó tài sản của nhà tôi, dùng mối qu/an h/ệ huyết thống đe dọa và xem tôi như máy rút tiền thì tôi xin lỗi, tôi có hàng nghìn cách để khiến họ lặng lẽ biến mất khỏi thành phố này.

Đương nhiên cả hai giả định này đều dựa vào việc họ tìm được tôi.

Nhưng với tôi, tốt nhất là ba mẹ ruột đừng bao giờ đến gõ cửa nhà tôi.

Cho đến bây giờ tôi cũng chưa bao giờ nghĩ rằng ba mẹ ruột của mình lại có gia thế lớn như vậy.

Ba ruột của tôi là người cầm quyền của tập đoàn Hứa thị lớn nhất Kinh Đô.

Mẹ ruột của tôi là thiên kim tiểu thư của Thẩm thị ở Kinh Đô.

Nhà họ Hứa và nhà họ Thẩm đều là hào môn gia thế ở Kinh Đô, theo người bình thường nói thì họ là những người mà cả đời này những người bình thường cũng không tiếp xúc được.

Tôi tặc lưỡi, ba mẹ ruột của tôi quả thực là cặp đôi nam nữ chính tiêu chuẩn trong tiểu thuyết.

Hai người anh mà tôi được hời cũng rất ưu tú, họ tốt nghiệp công nghệ MIT ở nước M và Đại học Q, trường đại học hàng đầu trong nước.

Hứa Hán vẫn đang học đại học, cũng tại Đại học Q.

Tôi: “Nói cô ấy không phải con ruột của họ thì ai tin?”

Em gái tôi không nói nên lời: "Bùi Thời Oanh, chị bằng tuổi Hứa Hán, chị được nhận vào Đại học Q với tư cách là người đứng đầu môn khoa học toàn tỉnh. Bây giờ chị tốt nghiệp sớm hơn cô ấy mấy năm, Trong thời gian học đại học, chị cũng học ngành khoa học máy tính và tài chính, chị cũng đã giành được rất nhiều huy chương vàng trong các cuộc thi khác nhau và giành được nhiều học bổng của trường, tủ để TV trong phòng khách không thể nhét vừa cúp và chứng nhận của chị, xin hỏi bây giờ chị đang làm gì ở Versailles thế?”

Tôi: "Ồ? Em biết rõ chị thế à?"

Nhóc con đó bật cười: "Chị nói xem? Cho đến bây giờ sinh viên của Đại học Q vẫn còn bị ánh dương là chị bao trùm đấy, đã nhiều năm như vậy, thỉnh thoảng ở Đại học Q vẫn còn nói về truyền thuyết là chị mà."

Tôi khẽ cười nói: “Em gái quá khen rồi.”

Em gái: "Cút!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vầng trăng sáng cô liêu một mình chiếu ta

Chương 7
Từ nhỏ tôi đã sống tại phủ hầu, cùng anh họ Phó Thừa Tắc lớn lên bên nhau tựa đôi bạn thanh mai trúc mã. Thế nhưng năm mười lăm tuổi, trong phủ bỗng xuất hiện một cô gái mồ côi yếu đuối. Nàng ta tham lam nhìn ngắm bộ y phục mới cùng chú ngựa nhỏ của tôi. Khi tôi kiên quyết không chịu nhường, Thẩm Tranh liền rơi vài giọt lệ giả tạo. Phó Thừa Tắc thấy vậy lập tức quay sang trách mắng tôi ích kỷ. Sau này, trong trận đấu mã cầu, khi Thẩm Tranh bị các tiểu thư quý tộc bắt nạt, tôi không bước tới giúp đỡ. Hắn lại một lần nữa bảo tôi kiêu căng vô tình, bắt tôi quỳ suốt đêm trong nhà thờ tổ. Lần này, ngay cả ngoại tổ mẫu vốn hết mực cưng chiều tôi cũng chẳng đứng ra bênh vực. Bà chỉ lạnh lùng buông một câu: "A Mãn quả thật hơi ngỗ ngược." Phẫn uất tột cùng, tôi một mình bỏ trốn về Giang Nam, thân thể lấm lem bụi bặm đứng chờ bố đến đón nơi bến tàu. Nhưng người xuất hiện lại là Yên Cảnh, hắn nhìn vẻ tiều tụy của tôi rồi cười khẩy nói: "Đến khi bị người ta bắt nạt mới chịu về nhà à?"
Cổ trang
Cung Đấu
Nữ Cường
0