Chiếc Bentley chao đảo không ngừng, bất chợt tiếng chuông điện thoại vang lên.
Nhìn thấy số bệ/nh viện hiển thị trên màn hình, tôi lập tức đẩy Giang Tứ Ngôn ra.
Giọng y tá ở đầu dây bên kia r/un r/ẩy,
nói rằng em gái tôi đã tự ý rút ống truyền rồi mất tích, cả khoa đang chia người đi tìm.
Tim tôi như ngừng đ/ập.
“Có chuyện gì?”
Giang Tứ Ngôn nắm lấy cổ tay tôi.
Tôi cố trấn tĩnh.
“Xin lỗi Giang tiên sinh, tối nay tôi không thể tiếp ngài nữa. Có việc gấp, tôi phải đến bệ/nh viện ngay.”
Tôi loạng choạng mở cửa xe,
chưa kịp bước xuống thì đã bị hắn kéo lại.
“Để tôi đưa cậu đi.”
Hắn cúi người cài dây an toàn cho tôi, rồi phóng xe đi như b/ắn.
Đến bệ/nh viện, tôi lao thẳng vào khu nội trú.
Vì quá vội nên quên mất cả việc nói lời cảm ơn.
Y tá trực thở phào, báo rằng đã tìm thấy Chu Mạt an toàn.
Tôi bước vào phòng bệ/nh.
Cô bé cuộn người trong chăn, mắt đỏ hoe.
“Sao vậy Mạt Mạt?”
Tôi hỏi dồn.
“Y tá nói em định lên sân thượng, may mà bảo vệ phát hiện kịp.
Sao lại rời khỏi phòng? Có chỗ nào không khỏe sao?”
“Mạt Mạt, sắp phẫu thuật rồi, cố thêm chút nữa nhé?”
Chu Mạt vốn rất ngoan, th/uốc đắng thế nào cũng chưa từng than vãn.
Lần này phản ứng dữ dội như vậy, chắc chắn có nguyên do.
“Anh ơi…”
Giọng em ấy nghẹn lại trong chăn.
“Em không muốn chữa nữa.
Đưa em về nhà đi, em nhớ nhà lắm.”
“Tại sao?”
Tôi hốt hoảng.
“Sau ca mổ là em có thể khỏe lại rồi mà.”
Em gái tôi sinh ra đã yếu thận.
Chờ mãi mới có ng/uồn tạng phù hợp, tôi không thể để em bỏ cuộc.
Tôi kéo chăn xuống.
Chiếc gối đã ướt đẫm nước mắt.
“Vì em mà anh khổ quá rồi phải không?”
Chu Mạt lau mắt.
“Nếu em ch*t đi, anh sẽ không phải vất vả nữa… cũng không bị thương nhiều như thế…”
“Em nói linh tinh gì vậy!”
Tôi ôm ch/ặt em ấy.
“Anh không mệt. Chỉ cần em khỏe mạnh, mọi thứ đều đáng giá.
Anh chỉ còn mỗi em là người thân thôi, đừng nói mấy lời đó nữa.”
Tôi dỗ dành một lúc lâu, cuối cùng em ấy mới chịu nói thật.
Lần trước em đã nhìn thấy vết đỏ trên cổ tay và vết thương sau gáy tôi, tưởng rằng tôi bị người ta đ/á/nh.
Tôi vừa buồn cười vừa xót xa.
“Đó là anh s/ay rư/ợu va phải thôi.
Không ai b/ắt n/ạt anh cả.”
Chu Mạt vẫn nửa tin nửa ngờ.
Phải đến khi tôi móc ngón tay hứa hẹn, em mới chịu nín khóc.