Bạn Trai Tôi Là Người Công Lược

Chương 5

09/05/2026 00:38

Buổi tối sau khi tắm xong, tôi định sang gọi Tạ Ng/u cũng đi tắm.

Lại thấy anh ấy dường như đang nhắn tin với ai đó.

Anh ấy nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, vẻ mặt dửng dưng, trên khuôn mặt lạnh lùng tuấn mỹ mang theo vài phần lơ đãng.

"Tạ Ng/u?"

Tạ Ng/u nghe vậy lập tức tắt màn hình điện thoại, nở nụ cười dịu dàng với tôi.

"Dạng Dạng, em tắm xong rồi à?"

Tôi gật đầu: "Ừm, anh đi tắm đi."

Sau khi Tạ Ng/u rời đi, tôi bước tới mở khóa điện thoại của anh ấy.

Anh ấy luôn không hề phòng bị tôi, nên tôi cũng biết mật khẩu của anh ấy.

Là sinh nhật của tôi.

Vừa mở ra đã nhìn thấy khung chat giữa anh ấy và Giang Trì Tự.

Giang Trì Tự: [Trần Dạng sao rồi?]

Tạ Ng/u: [Em ấy rất buồn, tại sao cậu lại chia tay với em ấy?]

Giang Trì Tự: [Tôi với em ấy chỉ là đang cãi vã thôi, không thực sự muốn chia tay, chỉ là muốn bơ em ấy một thời gian, để em ấy nếm mùi mất mát mới biết trân trọng mà thôi.]

Tạ Ng/u: [Ừ, bơ thêm một thời gian nữa đi.]

Giang Trì Tự: [Tôi biết rồi, thời gian này cậu thay tôi trông chừng em ấy một chút.]

Tạ Ng/u: [Được.]

Tôi tưởng mình sẽ phát hiện ra động cơ Tạ Ng/u tiếp cận tôi, kết quả chỉ nhìn thấy anh ấy lừa gạt Giang Trì Tự.

Anh ấy không nói cho Giang Trì Tự biết chuyện tôi bị mất trí nhớ, mà chọn cách giấu nhẹm đi.

Lại còn bảo Giang Trì Tự cứ bơ tôi thêm một thời gian nữa.

Ý đồ quá mức rõ ràng rồi.

Tôi vừa thấy buồn cười vừa thấy cạn lời.

Lúc này, tôi lại nghe thấy cuộc đối thoại giữa Giang Trì Tự và hệ thống.

Hệ thống: [Ký chủ thật lợi hại, đợi nhân vật chính quay lại c/ầu x/in cậu tái hợp, giá trị tình yêu chắc chắn sẽ đầy, đến lúc đó là có thể chữa khỏi bệ/nh cho Tiểu Ngư rồi!]

Giang Trì Tự: [Tôi biết, chỉ cần chữa khỏi bệ/nh cho Tiểu Ngư là được, dạo gần đây thân thể của em ấy đã chuyển biến tốt rồi, hai ngày nữa tôi sẽ đưa em ấy ra ngoài hóng gió.]

Tôi bị t/ai n/ạn ô tô anh ta không thèm đến nhìn lấy một cái.

Vậy mà lúc nào cũng theo dõi sát sao Tô Uẩn.

Vì người mình thích.

Anh ta coi việc chà đạp lên tình cảm của tôi là lẽ đương nhiên.

Chàng thiếu niên đứng trên bậc thang ngược sáng mỉm cười với tôi năm cấp ba ấy, dường như đã dần trở nên nhạt nhòa.

Kéo theo những kỷ niệm đó cùng nhau mục rữa.

......

Buổi tối khi đang ngủ, trong lúc mơ màng tôi cảm nhận được chiếc nhẫn của mình bị tháo xuống.

Một chiếc nhẫn mới tinh thay thế vào vị trí đó.

Tạ Ng/u quỳ một gối, thành kính hôn lên ngón tay tôi.

"Dạng Dạng, chúng ta kết hôn đi, em đã nói là muốn kết hôn với anh mà."

Cái gì?

Tôi vô cùng kinh ngạc.

Hàng lông mi r/un r/ẩy, nhưng lại không dám mở mắt.

N/ão bộ vận động với tốc độ ánh sáng.

Nhưng chẳng tìm thấy nửa điểm ký ức nào liên quan đến Tạ Ng/u.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
8 Đồng nữ Chương 7
11 Thư Ký Nóng Bỏng Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm