Sau khi từ nghĩa trang trở về biệt thự, sắc mặt Hứa Vãn Tinh luôn u ám, tâm trạng rất suy sụp. Ngay cả khi quản gia hỏi cậu buổi tối muốn ăn gì, cậu cũng không có tâm trạng, chẳng nói chẳng rằng mà quay về phòng ngủ.

Quản gia thấy cậu như vậy thì lo lắng không thôi, đành phải gọi điện thoại cho Hoắc Uyên.

Hoắc Uyên vừa họp xong, đang nghỉ ngơi trong văn phòng. Thấy quản gia gọi vào điện thoại riêng của mình, anh có chút kinh ngạc: “Có chuyện gì vậy chú Bạch?”

Quản gia bưng nước trà đi tới cửa phòng ngủ của Hứa Vãn Tinh, gõ cửa vài lần đều không có phản ứng, lo lắng nói: “Phu nhân hôm nay trở về quận Nam Thành thăm mẹ, lúc về cảm giác như vừa chịu nỗi ủy khuất vô cùng lớn vậy, còn tự khóa mình trong phòng, tôi gõ cửa cũng không thấy trả lời.”

Hoắc Uyên nhíu ch/ặt đôi mày, ngòi bút không ngừng gõ xuống mặt bàn: “Tôi biết rồi, giờ tôi về ngay.”

Trợ lý ở bên cạnh nhắc nhở: “Vậy lịch trình tối nay...?”

Hoắc Uyên: “Hủy bỏ hết đi, đưa tôi về biệt thự.”

Trợ lý: “Vâng.”

Lúc Hoắc Uyên trở về, quản gia vẫn đang đứng ở cửa, vẻ mặt rất nghiêm trọng.

Hoắc Uyên gõ cửa, không nghe thấy bất kỳ lời hồi đáp nào, anh liền trực tiếp mở cửa bước nhanh vào trong.

Hứa Vãn Tinh nằm trên giường, cuộn mình thành một đoàn, khóe mắt còn vương nước mắt, gương mặt tái nhợt hiện lên hai quầng đỏ ửng bất thường. Hoắc Uyên theo bản năng dùng mu bàn tay chạm nhẹ vào trán cậu, nhiệt độ cơ thể nóng bỏng khiến anh gi/ật mình rụt tay lại, chân mày nhíu ch/ặt: “Cậu phát sốt rồi.”

Hứa Vãn Tinh cảm nhận được hơi thở của Hoắc Uyên đang tiến lại gần, lành lạnh mát mẻ làm cậu nhịn không được muốn sát lại gần anh. Trong cơn mơ màng, cậu ôm lấy tay Hoắc Uyên rồi cọ cọ.

Hoắc Uyên nhìn chằm chằm cậu một hồi lâu, cuối cùng vẫn không rút tay về, chỉ phân phó quản gia gọi bác sĩ riêng tới một chuyến.

Trong lúc phái người đi đón bác sĩ, quản gia bưng tới một chậu nước ấm. Những việc như lau người cho Hứa Vãn Tinh thế này, chỉ có thể do đích thân Hoắc Uyên làm.

Hoắc Uyên ôm lấy Hứa Vãn Tinh, dùng khăn lông lau mồ hôi trên mặt cậu. Hứa Vãn Tinh vẫn đang khóc, nước mắt cứ từng đợt lăn dài từ khóe mắt.

Nhìn biểu cảm ủy khuất của Hứa Vãn Tinh, Hoắc Uyên quay đầu nhìn về phía quản gia đang đứng một bên: “Ngoài việc về quận Nam Thành, cậu ấy còn đi đâu nữa không?”

Quản gia lắc đầu: “Tài xế đưa phu nhân về quận Nam Thành nói rằng, trước khi phu nhân đến nghĩa trang thì biểu cảm đã không ổn rồi, từ nghĩa trang trở về thì cứ khóc mãi không thôi.”

Mà lúc này, Hứa Vãn Tinh như thể rơi vào á/c mộng, không ngừng khóc gọi: “Mẹ ơi, con xin lỗi.”

Trong đó cậu còn nói vài câu m/ập mờ không rõ, nhưng Hoắc Uyên đã bắt được một cụm từ: Nhận giặc làm cha.

Hoắc Uyên bỗng nhiên nhớ tới những tài liệu trước đây anh phái người điều tra về Hứa Vãn Tinh, vốn dĩ kết quả giống hệt như lời Hứa Hoành Mậu nói. Có lẽ anh nên điều tra lại một lần nữa, xem giữa mẹ của Hứa Vãn Tinh và Hứa Hoành Mậu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chứ không phải chỉ tin vào lời nói một phía của Hứa Hoành Mậu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chuông bạc lỡ chạm

Chương 8
Ta cùng trưởng tỷ lên núi hái thuốc, tình cờ gặp Thái tử bị rắn độc cắn. Trưởng tỷ chê bẩn, chính ta đã cứu người. Chàng không nhìn rõ mặt ta, chỉ nhớ chiếc chuông bạc buộc trên mái tóc. Khi ta hút độc cho chàng, tiếng chuông vang lên lanh lảnh. Chàng động lòng, sau khi hồi kinh liền tìm kiếm khắp nơi. Nhưng khi thấy ta với nửa khuôn mặt đầy vết sẹo đứng sau dáng vẻ kiều diễm của trưởng tỷ, chàng khẽ nhíu mày. Hai kiếp trước, chàng đều bị ép phải cưới ta. Kiếp thứ nhất, ta bị giáng từ chính thê xuống làm thiếp, chàng lập trưởng tỷ làm phi. Kiếp thứ hai, ta không cam tâm tranh đấu, cuối cùng cũng giữ được ngôi vị Thái tử phi, cùng chàng bầu bạn suốt một đời. Thế nhưng trước lúc lâm chung, chàng lại nhìn vào bức họa của trưởng tỷ mà than dài: "Đời này của ta, rốt cuộc vẫn chưa được vẹn toàn, tiếc thay, tiếc thay." Sống lại lần thứ ba, trở về đúng ngày Thái tử tìm đến. Ta thưa với phụ thân: "Nữ nhi đã có hôn ước, nguyện nhường công lao cứu Thái tử lại cho trưởng tỷ."
37
5 U U Lục Minh Chương 30.
8 Ôn Cố Chương 13
9 Omega xung hỷ Chương 15
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Hồng Trang Sát Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đại tiểu thư mang về 4 thùng bít tết cao cấp, tôi không giữ lại thùng nào mà đem cho hết con trai út. Tối đó, con gái lớn rửa bát xong liền đưa cho tôi một tấm thẻ: Mẹ, trong này có 50 triệu, mẹ dọn sang nhà em trai ở đi.

Chương 12
Công ty của con gái lớn phát cho 4 thùng bít tết loại cao cấp, tôi không giữ lại thùng nào mà đem cho hết đứa con trai út. Tối hôm đó, sau khi rửa bát xong, con gái lớn đưa cho tôi một chiếc thẻ: Mẹ à, trong này có 50 nghìn, mẹ chuyển sang nhà em trai mà ở đi.
0