Tự Do Cuối Cùng

Chương 5

18/11/2024 10:16

5.

Hứa Gia Viễn, Lục Triết và Quý D/ao cùng sống trong một cư xá, từ nhỏ đã chơi chung với nhau nên tình cảm rất gắn bó.

Bạn gái của anh ta hình như cũng là người mà gia đình họ quen biết.

Mấy người họ gặp nhau thì thoải mái trò chuyện, chủ đề đi từ chuyện trong nhà đến chuyện công việc, m/ua chiếc xe đầu tiên muốn m/ua hiệu gì, m/ua đồng hồ m/ua đồ trang sức gì, ở nhà vừa mới đổi nhà mới.

Mỗi một nội dung trong câu chuyện của họ đều đắt đỏ, nhưng cách họ nói thì giống như đã tập thành quen, cũng giống như người bình thường đang bàn bạc xem ngày mai ăn gì hay là thời tiết ngày mai ra sao.

Đối với họ mà nói thì chuyện này đúng là chuyện thường ngày.

Nhưng nó lại là một thế giới ở cách tôi rất xa.

Tôi ở bên cạnh im lặng lắng nghe chứ không nói gì, tôi chú ý mỗi lần Lục Triết nói xong thì Quý D/ao lại tiếp lời anh, nhưng giọng điệu giống như đang gi/ận dỗi anh.

Cô ấy đang gi/ận cái gì chứ?

Tôi nghĩ là tôi biết nguyên nhân.

Nhưng vào giây phút này thì tôi lại nguyện ý không nghĩ sâu xa.

Mấy người họ càng trò chuyện thì càng phấn chấn, rõ ràng là dáng vẻ chưa thỏa mãn, cuối cùng Lục Triết đề nghị: “Hay là tìm chỗ nào uống gì đó đi.”

Quý D/ao không nói gì, Hứa Gia Viễn cũng đồng ý, sau đó mọi người cùng nhau đi ra ngoài.

Lục Triết ra ngoài cuối cùng, hình như cuối cùng anh cũng nhớ ra tôi: “… Lâm D/ao.”

Tôi đỡ mặt bàn chậm rãi đứng lên, lảo đảo chóng mặt.

“Mọi người đi đi, em muốn về trường, mười hai giờ ký túc xá đóng cửa.”

Anh cúi đầu nhìn đồng hồ: “Mới mười một giờ.”

Tôi “ừm” một tiếng rồi nói: “Cũng được.”

Lục Triết hơi trầm mặc, sau đó anh bước đến ôm tôi: “D/ao Dao, em không vui sao?”

Thật ra anh là người rất nh.ạy cả.m, anh phát hiện tâm trạng của tôi thay đổi, đó cũng là chuyện không khó khăn gì.

Lúc trước không nói gì đơn giản vì anh không thèm để ý, hoặc là cảm thấy đây là chuyện vặt vãnh.

Nhìn thấy tôi im lặng không nói gì nên anh càng tiến gần hơn: “Có phải do vừa rồi anh đẩy em ra không?”

Mí mắt tôi run lên, tôi nhắm mắt lại, nhẹ nhàng “ừm” một tiếng.

“Do vừa rồi tư thế đó…. Không lịch sự lắm, ở trước mặt người khác sẽ ảnh hưởng không tốt. Lão Hứa cũng xem như là anh trai đã nhìn thấy anh lớn lên từ nhỏ, cũng quen biết ba mẹ của anh, anh không muốn cậu ấy có ấn tượng không tốt về em.”

Anh nói vô cùng thành khẩn, hơi thở ấm áp dán vào bên tai của tôi khiến tim tôi đ/ập rất nhanh, tôi vẫn không chịu nổi mà động lòng.

Tôi tin anh nhưng tôi vẫn không đi cùng với họ.

“Em vốn không biết uống rư/ợu, vừa rồi lúc mọi người hát em có uống một ít rồi, nếu bây giờ còn đi uống nữa thì đầu óc sẽ không tỉnh táo.”

Tôi nghiêm túc nhìn anh: “Mọi người đi đi, em muốn về nghỉ ngơi.”

Lục Triết mỉm cười.

Anh lại gần khẽ hôn tôi rồi nhỏ giọng m/ập mờ nói: “Có đôi lúc anh thật sự muốn nhìn thấy dáng vẻ em say đến đầu óc không tỉnh táo.”

Lúc xuống lầu thì mấy người Quý D/ao đã lái xe đến, họ thúc giục, cho nên Lục Triết chỉ đưa tôi đến trước cổng trường.

Tôi đi dọc theo con đường ngô đồng trong trường học, chậm rãi đi về ký túc xá, ban đêm có gió lạnh thổi qua khiến những phiến lá khô bay lả tả trong gió.

Tôi đưa tay đón lấy, lúc tôi ngẩng đầu lên thì đột nhiên nhìn thấy cách đó không xa có thêm một bóng người.

Người đó mặc một chiếc áo len trắng, quần thể thao màu nâu nhạt, đứng nghiêng người tựa vào cột đèn ven đường, người đó hơi ngẩng mặt lên, tóc mai mềm rủ xuống đôi mắt.

Là Giang M/ộ.

Trong miệng của anh ấy đang ngậm thứ gì đó, lúc ban đầu tôi nghĩ đó là th/uốc lá nhưng khi đến gần mới phát hiện đó là kẹo mút.

“Đàn anh Giang.”

Anh ấy mở mắt ra nhìn tôi, trong ánh mắt hình như có nhuốm chút hơi men: “Lâm D/ao.”

“Đã trễ thế này rồi, sao em không về ký túc xá?”

“Em theo giúp bạn trai chiêu đãi mấy người bạn thuở nhỏ, họ đi bar rồi, em không biết uống rư/ợu cho nên về trước.”

Tôi hơi dừng lại rồi lại hỏi anh ấy: “Đàn anh thì sao? Sao anh cũng…”

Khóe môi của Giang M/ộ khẽ cong lên, anh ấy đỡ trán.

“Trùng hợp tôi cũng đi tiếp đãi mấy người bạn nên có uống chút rư/ợu, họ cũng muốn đi bar nhưng tôi không muốn đi nên mới về trường.”

Không biết có phải vì men say hay không nhưng giây phút này tôi cảm thấy giọng nói của anh ấy không lạnh lùng như bình thường, ngược lại còn có thêm chút hàm ý.

Tôi không biết phải nói gì nên chỉ đành vuốt ve chiếc lá ngô đồng trong lòng bàn tay, sau đó lại vò nát nó.

Giang M/ộ thở dài một cái rồi đứng thẳng lên: “Đi thôi, vừa hay tiện đường, chúng ta cùng về đi.”

Tính tình của anh ấy không phải người nhiều lời, trên đường đi vẫn trầm mặc cũng không phải chuyện lạ, tôi cảm thấy hơi ngại ngùng cho nên cố gắng tìm đề tài trò chuyện.

“Vừa rồi em đứng từ xa nhìn thì còn tưởng anh đang hút th/uốc, hóa ra là kẹo mút.”

Giang M/ộ bật cười thành tiếng: “Tôi không hút th/uốc.”

“À…”

“Hút th/uốc không tốt cho sức khỏe, thật ra uống rư/ợu cũng không tốt nhưng tối nay tôi xem như phá lệ cho nên mới ăn kẹo cho tỉnh rư/ợu.”

Anh ấy hơi dừng lại rồi hỏi tôi: “Em muốn ăn không?”

Tôi ngây người rồi cũng dừng lại theo anh ấy, tôi không biết phải trả lời thế nào thì anh ấy lấy một que kẹo trong túi ra đưa cho tôi.

… Hóa ra là cho tôi một que kẹo à.

Cũng phải, sao Giang M/ộ có thể nói mấy câu thất lễ như thế được.

Đó là một que kẹo vị chanh, chua chua ngọt ngọt, hương vị thơm ngon lan trong khoang miệng tôi, quả nhiên làm cho tôi đang ngà say cũng dần tỉnh táo lại.

Giống như ba ngày trước, Giang M/ộ đưa tôi đến dưới lầu rồi dừng lại.

Tôi nói: “Cảm ơn đàn anh Giang, anh về đi nhé.”

“Ừm.” Anh ấy trả lời nhưng lại không đi: “Tôi nhìn em đi lên lầu, em đi đi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ngược Sáng Mà Trưởng Thành

Chương 16
Khi biết nam chính đang tài trợ cho nữ chính, tôi lấy hết can đảm tự tiến cử bản thân. “Cái đó, hay là cậu cũng tài trợ cho tôi một chút đi? Tôi chỉ cần ăn một bữa mỗi ngày là được rồi.” Bình luận chế giễu ùa đến: [Nam chính tài trợ nữ chính vì thích cô ấy, cô là cái thá gì?] [Cái gì của nữ chính thì nữ phụ cũng muốn cướp! Nhưng cướp không được, chỉ biết giả đáng thương!] [Đừng lo! Cô ta cũng không nhảy nhót được bao lâu nữa, sắp bị đuổi học vì hãm hại nữ chính rồi!] Đuổi học? Không thể nào! Tôi còn phải ăn no, phải thi đại học! Sau này, trong con hẻm nhỏ, tôi cứu được nữ chính khỏi bị trấn lột. Tôi phấn khích chạy đến khoe công với nam chính.
889
8 Kẻ Đáng Chết Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bị Hủy Hôn Tôi Hẹn Hò Với Bạch Nguyệt Quang Của Hôn Phu

Chương 28
Ngày hủy hôn, tôi tìm đến Beta – “bạch nguyệt quang” trong lòng vị hôn phu của tôi. Beta toàn thân đầy vết thương, đứng giữa võ đài quyết đấu. Trong lòng tôi khẽ rung động, vung tiền gọi dừng trận đấu: “Nếu anh thiếu tiền, có muốn làm việc cho tôi không?” Về sau, Beta trở thành vệ sĩ trung thành nhất của tôi, quỳ xuống trước mặt tôi để mang giày. Thế nhưng vị hôn phu lại cho rằng đó là sự sỉ nhục, tìm đến tận cửa. Dưới áp chế của pheromone Alpha đầy bạo ngược, tôi gần như ngất đi. Không ngờ Beta lại ôm tôi vào lòng, pheromone còn mạnh mẽ hơn bao trùm lấy tôi: “Thiếu gia chỉ là ban thưởng cho tôi thôi, anh thì hiểu cái gì?” Nhưng mà… Beta thì làm sao có pheromone được?
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
2.78 K