Có tầm nhìn, có mưu lược, lại có năng lực điều phối của một người lãnh đạo.
Chỉ tiếc là… hắn bước vào kỳ mẫn cảm.
Kỳ mẫn cảm của alpha, cũng như kỳ phát tình của omega, đều nằm trong hạng mục khảo sát tác chiến dã ngoại.
Hắn cần tới căn cứ có người canh giữ để lấy th/uốc ức chế, trừ khi tự mình chống chịu được.
Vốn dĩ hắn chịu được, nhưng lần này không biết vì sao kỳ mẫn cảm đến hung hãn khác thường, đã nhiều lần cố ý tránh mặt tôi.
Ban đầu tôi tưởng vì tôi là omega nên hắn né tránh, nhưng trợ lý bên cạnh hắn cũng là omega, khi ở cạnh người đó, hắn lại cực kỳ bình tĩnh.
Nhưng cùng một đội, tránh sao cho hết.
Kỷ Triệt An chịu không nổi nữa, liền sắp xếp đi cư/ớp vật tư.
Hắn một mình lẻn vào doanh trại “thổ dân”, suýt bị bắt, là tôi c/ứu ra.
Căn cứ tác chiến quá rộng, tôi và hắn trốn vào một hang núi để tránh trận bão tuyết đột ngột.
Trong hang, tôi nhóm lửa.
Kỷ Triệt An ngồi trước đống lửa, nhìn tôi từ ngoài vác thêm củi vào.
Yết hầu hắn khẽ chuyển động, ánh mắt mang tính xâm lược rất rõ — bản năng alpha đối với omega.
Tôi ngồi xuống nói:
“Tối nay ngủ lại đây. Gió tuyết lớn quá, bên ngoài rất nguy hiểm.”
Thời tiết quá cực đoan, trận huấn luyện này buộc phải kết thúc sớm.
Im lặng hồi lâu, Kỷ Triệt An khàn giọng hỏi:
“Lãnh Lạc Tri… pheromone của tôi có ảnh hưởng đến anh không?”
Tôi lạnh mặt nhìn hắn:
“Lãnh Lạc Tri?”
“Gọi tên anh tôi thấy dễ chịu.” Cơ bắp toàn thân Kỷ Triệt An căng ch/ặt, như đang kìm nén, lại như dã thú chuẩn bị săn mồi. Hắn bỗng cười với tôi:
“Kỳ mẫn cảm của alpha không nguy hiểm với anh mà, đúng không? Vậy còn của tôi thì sao?”
Tôi lạnh lùng hỏi ngược:
“Cậu rất đặc biệt à?”
Dứt lời, alpha lập tức sà tới, tôi gi/ật mình theo bản năng ôm lấy hắn, suýt ngã xuống đất.
Alpha nói:
“Nếu không ảnh hưởng, vậy tôi xin mạo phạm rồi, trưởng quan của tôi.”
Pheromone alpha vốn đã quanh quẩn bên mũi bỗng bùng n/ổ, mùi hương vẫn nhạt, hòa lẫn gió tuyết xộc thẳng vào khoang mũi, khiến tôi sinh ra cảm giác kí/ch th/ích muốn r/un r/ẩy.
Tôi vô thức run nhẹ.
Alpha cười bên tai tôi, hơi nóng quấn lấy vành tai:
“Thơm quá… mùi táo.”
Pheromone của tôi vẫn tràn ra, tôi nhíu mày hỏi:
“Sao không dùng th/uốc ức chế?”
Rõ ràng hắn đã mang theo.
Kỷ Triệt An ôm ch/ặt lưng tôi, vùi đầu vào cổ tôi:
“Dùng rồi… nhưng th/uốc này hình như là giả, không có tác dụng với tôi.”
Tôi: “……”
Không lẽ Trình Cung giở trò?
Tuyến thể đột ngột bị liếm một cái, cả người tôi cứng đờ.
10
“Thiếu tướng, thật xin lỗi… tôi cứ thấy anh là không kh/ống ch/ế được kỳ mẫn cảm… có phải…”
Kỷ Triệt An mê man:
“Có phải pheromone của anh đang ảnh hưởng tôi không? Thơm quá, mùi trái cây, tôi ngửi thấy rồi.”
Tôi bực bội muốn đẩy hắn ra, nhưng Kỷ Triệt An cúi đầu cắn lên cổ tôi.
Không dùng lực, nhưng xúc cảm ấm nóng quá rõ ràng, động tác kháng cự khựng lại.
“Anh ơi… anh ơi… tôi khó chịu quá…”
Kỷ Triệt An ôm ch/ặt lấy tôi, như thể tôi mà dám đẩy hắn ra, hắn sẽ quấn ch*t tôi luôn.
Pheromone càng lúc càng ngột ngạt. Dù tôi có sức chịu đựng cao, bị một alpha quấn lấy thế này, trán vẫn toát mồ hôi nóng.
“Kỷ Triệt An, buông tay.”
“Không.”
Hắn thật sự mất lý trí sao?
Chưa hẳn.
Chỉ là vào khoảnh khắc này, hắn như kẻ s/ay rư/ợu, buông thả hành vi vô lễ, đem khát vọng sâu trong lòng thực hiện.
“Tôi muốn đ/á/nh dấu anh.”
Giọng Kỷ Triệt An khàn đặc.
“Muốn chiếm hữu.”
Chiếm hữu.
Xâm phạm.
Làm đủ mọi chuyện bất kính.
Tôi không động đậy.
Vì tôi biết, trong mối qu/an h/ệ này, người nắm quyền chủ động là tôi. Chỉ cần tôi muốn, lúc này có thể đ/á/nh ngất hắn.
Nhưng tôi không làm vậy.
Tôi hỏi:
“Thích tôi?”
Kỷ Triệt An ngẩng đầu, mắt đỏ rực, ngoan ngoãn gật mạnh:
“Thích. Rất thích.”
Hắn thừa nhận mình là kẻ yêu bằng mắt, lại sùng bái kẻ mạnh, không cho rằng sự thích của mình là nông cạn.
Vì thế trước mặt omega, hắn sẽ giả ngoan, biểu hiện, phô bày mặt ưu tú hoàn hảo nhất của mình.
Chỉ để thu hút ánh nhìn của omega mình thích.
Tôi từ đầu đã không ngăn hắn liếm cổ mình, lúc này bình tĩnh hỏi:
“Muốn đ/á/nh dấu?”
Hắn nhìn thẳng vào mắt tôi:
“Vâng, thiếu tướng.”
Tôi hơi ngửa người ra sau, nghiêng đầu, kéo cổ áo, để lộ chiếc cổ thon dài. Ánh mắt híp lại, sắc bén:
“Đánh dấu tạm thời. Chỉ được cắn một lần.”
Yết hầu Kỷ Triệt An cuộn mạnh.
Hắn cảm thấy mình sắp phát đi/ên rồi.
Không chút do dự, hắn siết ch/ặt tôi, cúi đầu cắn xuống.
Răng nanh xuyên qua da thịt, tôi khẽ nhíu mày.
Không biết bao lâu sau, Kỷ Triệt An buông ra, môi dần dần dán lên khóe môi tôi. Kỳ mẫn cảm của hắn càng nghiêm trọng hơn.
Ngậm lấy môi tôi, vừa cắn vừa mút, thăm dò rồi xâm nhập.
Tê dại đến da đầu.
Rất sướng.
Rất sướng.
Tôi tỉnh táo.
Tỉnh táo nhìn Kỷ Triệt An chìm đắm và lấy lòng.
Mắt dần phủ hơi nước, tôi mạnh mẽ đáp lại, tranh đoạt, cả hai đều muốn chiếm thế thượng phong.
Nhưng Kỷ Triệt An lại cảm thấy mình đã thắng.
Sự đáp lại và dung túng của tôi chính là bằng chứng tốt nhất.
Môi lưỡi quấn quýt, hô hấp gấp gáp.
Một khi d/ục v/ọng bị buông thả, sẽ bùng n/ổ và mất kiểm soát.
11
Ngày hôm sau, gió tuyết đã ngừng, sương sớm tan đi, có người của đội Lam phát hiện ra chúng tôi.