Giang Trì không dám nói nặng lời với tôi thêm một câu nào nữa.

Kỳ nghỉ ngắn kết thúc, tôi dọn đi.

Dù quá trình tìm nhà thuê đúng như Giang Trì nói, gặp chút trục trặc, nhưng cuối cùng tôi cũng xoay xở giải quyết được.

Giang Trì nói đúng.

Xưa nay cậu ấy đối xử với tôi quá tốt.

Tôi phải làm quen với việc không có cậu chăm sóc, từ từ c/ắt đ/ứt sự phụ thuộc này thôi.

Tôi đi rồi, người đi giường trống.

Giang Trì nhìn chiếc giường trống của tôi, vẻ mặt vô cùng trống trải.

Từ khi tôi không ở kí túc xá nữa.

Chỉ có giờ lên lớp chúng tôi mới gặp được nhau.

Tôi cố ý đến thật sớm.

Khi Giang Trì tới nơi.

Bên cạnh tôi đã có người khác ngồi.

Cậu cố đợi đến hết tiết học.

Tôi lại xách cặp về căn hộ đang thuê.

Cậu ấy nắm lấy tay tôi:

"Tinh Hoài, đợi đã."

Giang Trì nói với giọng nài nỉ: "Cậu cho tớ đến nhà ngồi chút đi."

"Trước đây tớ không nên nói lời cay nghiệt với cậu, tớ sai rồi, nhưng ít nhất hãy để tớ xem cậu sống thế nào."

Tôi đáp qua quýt: "Lúc khác đi."

Anh vội nói: "Lúc khác là lúc nào chứ?"

Giang Trì ấm ức: "Tinh Hoài, tớ thấy dạo này cậu không còn bám tớ như trước nữa."

Tôi xoa xoa thái dương: "Dạo này tôi nghĩ, lúc nào cũng bám lấy cậu thế này... thật chán."

"Tôi cần cho cậu không gian riêng."

Giang Trì lập tức quả quyết: "Tớ không cần không gian riêng."

Tôi phủ nhận: "Không, cậu cần."

Đúng lúc đó, Lâm Tây Hiểu cất tiếng chào: "Tinh Hoài ca ca, có tiện nói chuyện chút không?"

Tôi quay sang Giang Trì: "Vậy tôi đi trước."

Cậu ấy với tay định giữ tôi lại.

Nhưng có lẽ lại nghĩ mình chẳng có tư cách hay lập trường gì để can thiệp vào tự do của tôi.

Đành đứng ch/ôn chân tại chỗ.

Nhìn theo bóng lưng tôi khuất dần.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm