4
Ngày hôm sau, phải gần mười một giờ trưa tôi mới tỉnh giấc.
Ngồi bần thần trên mép giường hồi lâu, tôi rút ra được một chân lý: làm người thì tuyệt đối đừng có ra oai.
Tôi căn bản là không uống được một giọt rư/ợu nào, đã từng bị Nghê Nguyện trêu chọc là đứa "một chén đã say", còn cụ thể sau khi say sẽ làm ra những trò mất mặt gì, tôi cũng hoàn toàn không nhớ nổi.
Chỉ lờ mờ nhớ mang máng rằng Thẩm Kinh Diễn là người đã đưa tôi về khách sạn.
đá/nh răng rửa mặt xong xuôi, tôi thả mình xuống ghế sofa, chợt chú ý tới cái bát được đặt ngay ngắn trên bàn.
Vì tò mò nên tôi cầm lên ngửi thử, có vẻ như là canh giải rư/ợu.
Thảo nào sáng nay thức dậy tôi lại không thấy đ/au đầu chút nào.
Là Thẩm Kinh Diễn sao?
Tôi vò rối mái tóc, vẻ mặt muốn sống không được c.h.ế.t không xong: "Tối hôm qua chắc mình không lỡ nói xằng bậy gì với anh ấy chứ nhỉ?"
Nửa tiếng sau, Trần Tuế nhắn tin tới.
—— Cô có muốn đi dạo cùng chúng tôi không?
Tôi đưa mắt nhìn ánh nắng mặt trời rực rỡ ngoài cửa sổ, gõ phím trả lời: "Mọi người cứ về trước đi."
Nửa đêm hôm qua có một cuộc điện thoại đã đ.á.n.h thức tôi dậy.
Vừa bắt máy, một giọng nói vô cùng quen thuộc đã n/ổ đoàng bên tai:
"A lô? Lâm Dữ Thất đấy à? Bây giờ mày đủ lông đủ cánh bay cao rồi nên chẳng coi ai ra gì nữa phải không, đó là em ruột mày đấy, đứa em ruột th!t chung một dòng m.á.u với mày đấy!
"Dù có nói thế nào thì tao cũng nuôi mày mười mấy năm trời! Nếu mày còn chút nhân tính nào, thì mau đưa nó về nhà ngay cho tao."
Xả xong một tràng, bên kia liền dập máy cái rụp.
Tuổi thơ của một số người là ấm áp, là hạnh phúc trọn vẹn, còn tuổi thơ của vài người khác lại hệt như một tấm gương bị đ/ập nát, vỡ vụn thành từng mảnh văng tung tóe khắp nơi, mãi mãi chẳng thể nào lành lặn lại được.
Tôi quay lại con phố hôm qua và tìm thấy Lâm Gia Tài.
Nó dường như đã đoán trước được là tôi sẽ tới, mang bộ dáng lấc cấc ngồi xổm trên đất chằm chằm nhìn tôi.
Ngay khóe miệng nó hằn rõ một vết bầm tím, chắc mẩm là lại bị đ.á.n.h nữa rồi.
Nhưng có vẻ nó chẳng thèm bận tâm, chỉ hếch mặt hỏi: "Chị nhận được điện thoại của bố mẹ rồi chứ gì?"
Tôi ngồi xổm xuống trước mặt nó, tay chống lên cằm.
Hồi trước tôi cứ hay nhìn Thẩm Kinh Diễn làm động tác này, không hiểu sao lại thấy đẹp trai muốn xỉu, thế nên tôi nghĩ dáng vẻ hiện tại của tôi trông chắc cũng ngầu lòi lắm.
"Lâm Gia Tài, năm nay mày 23 tuổi rồi đấy."
Giọng điệu tôi cực kỳ bình thản, nhìn chằm chằm vào nó: "Đúng như tao dự đoán, mày hoàn toàn trở thành một thứ phế vật rồi, một thằng ng/u lúc còn nhỏ thì ỷ lại vào sự nuông chiều vô bờ bến của bố mẹ, rồi hoang tưởng rằng mình có thể sống cái thói vô pháp vô thiên như thế cho đến lúc c.h.ế.t đi."
Nó tức gi/ận gầm lên: "Lâm Dữ Thất!"
"Chạm nọc rồi chứ gì." Tôi khẽ nghiêng đầu, nhếch mép cười, "Cái thói vô n/ão của nhà họ Lâm tụi bay là do di truyền à? Sao họ lại có thể ngây thơ tin rằng chỉ cần gọi một cuộc điện thoại đe dọa, dùng chút đạo đức thối tha ra chèn ép là tao sẽ nhượng bộ, ngoan ngoãn đưa mày về nhà cơ chứ?"
Sắc mặt nó lúc xanh lúc trắng, nhưng chẳng cãi lại được câu nào.
"Hai ông bà già đó lúc nào cũng coi mày như cục vàng cục bạc, chỉ mỏi mòn trông mong mày ki/ếm được tiền về báo hiếu để họ được hưởng phúc đấy, mày đừng có mà phụ sự kỳ vọng cao cả đó nha." Tôi đứng thẳng người dậy, híp mắt nhìn xuống nó, giọng điệu vừa nhẹ tênh vừa sắc lạnh, "Đồ ăn hại."
Lâm Gia Tài hét toáng lên: "Lâm Dữ Thất mày đắc ý cái nỗi gì! Đời tao mà nát thì mày cũng đừng hòng sống yên ổn!"
Tôi cười kh/inh bỉ, dứt khoát quay gót bỏ đi.
"Lâm Dữ..."
Nó chưa kịp m/ắng xong thì đã bị một gã đàn ông gọi gi/ật lại: "Mày ỏm tỏi cái gì ở đằng kia thế hả, lại tính giở thói lười biếng trốn việc đó hử?"
......
Tôi cứ cắm cúi bước đi dọc theo con phố, gió đêm thổi tạt qua làm da mặt lạnh buốt, và thổi cho sống mũi tôi cay xè.
"Em sắp khóc đấy à?"
Tôi gi/ật mình ngẩng đầu lên, phát hiện Thẩm Kinh Diễn đang đứng dưới cột đèn đường cách tôi chỉ vài mét.
Tôi ngơ ngác nhìn anh: "Sao anh vẫn chưa đi?"
"Vốn dĩ là chuẩn bị đi rồi." Anh bước về phía tôi hai bước rồi dừng lại, "Nhưng đột nhiên nhớ ra tôi và em vẫn còn một trận cãi vã chưa giải quyết xong."
"..." Trán tôi bắt đầu vã mồ hôi hột, "Cãi... cãi vụ gì cơ?"
Đừng bảo là tối hôm qua tôi đã làm ra chuyện động trời gì nhé??
Thẩm Kinh Diễn hơi cúi người, vươn tay ôm trọn tôi vào lòng.
Cả người tôi như cứng đờ lại.
"Một trận cãi vã kéo dài suốt năm năm trời." Anh khẽ nói.
Tôi rơi vào trầm mặc.
Thẩm Kinh Diễn lại siết c.h.ặ.t vòng tay thêm một chút: "Lâm Dữ Thất, có phải tôi hèn mọn lắm không?"
"Anh có ý g..."