Chuyến xe bí ẩn

Chương 15

29/08/2023 18:46

Sau khi lên xe tôi vẫn ngồi ở vị trí cũ.

Người tài xế nhìn tôi từ kính chiếu hậu, nói với tôi bằng giọng điệu nghiêm túc:

"Chuyến xe này chạy về lại nhân gian, nhưng còn mạng để về đến nơi hay không thì phải xem cô có may mắn hay không rồi."

Tôi gật đầu, miệng luôn không ngừng nói cảm ơn ông ấy, nhưng trong vẫn có chút cảnh giác.

Nếu ông ấy đã biết con đường có thể dẫn tôi về ngay từ đầu sao lại mất nhiều thời gian và công sức để đợi q/uỷ môn quan mở chứ?

Tôi nhớ lại tấm hình treo ở tường nhà của ông ấy.

Rõ ràng những tấm hình đó đã rất cũ nhưng khuôn mặt của ông ấy vẫn giống y hệt như trong hình, chưa từng thay đổi!

Đổi thành bất cứ một người nào đó, cứ chạy xe chở linh h/ồn ngày đêm không ngơi nghỉ chắc chắn sẽ đi/ên mất.

Tôi ngẩng đầu lên vừa hay bắt gặp người tài xế đang trừng mắt nhìn tôi, ánh mắt của ông ấy vô cùng tức gi/ận.

"Mẹ kiếp, cô cứ nhìn chằm chằm tôi như vậy làm gì?"

"Cô có sức để nghi ngờ tôi, chi bằng suy nghĩ di chúc đi."

Vừa nói xong, xe bus dừng lại, tiếng đài radio quen thuộc lại vang lên.

"Mời các vo/ng linh trật tự lên xe. Trạm tiếp theo — dương giới."

Khi hai chữ "dương giới" lọt vào tai, trong lòng tôi vô cùng kích động.

Rất nhanh, trong những vo/ng linh lên xe, tôi đã nhận ra vài khuôn mặt quen thuộc:

Ông nát mặt từng ngồi ở hàng ghế phía trước, người phụ nữ tóc dài ôm cái nôi trống; cùng với bà cụ khuôn mặt hiền từ.

Bà cụ vừa lên đã nhìn thấy tôi.

Bà ấy nhanh chóng đến gần chỗ ngồi của tôi ngồi lại vị trí cũ, trong giọng nói có chút oán trách:

"Cháu gái, sao lúc trước cháu không đi theo bà?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Người Dọa Ma Chương 12
11 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bữa cơm trưa, bố chồng đề nghị cả nhà chia tiền sòng phẳng (AA), tôi lập tức bán căn nhà 4,5 tỷ đứng tên mình. Hôm sau, bố chồng hỏi: 'Con bán rồi thì chúng ta ở đâu?', tôi đáp: 'Thì chia tiền trước đã ạ'.

Chương 20
Thẩm Kiến Quốc nhìn quanh một lượt, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên gương mặt Tưởng Mạn: "Nhà chúng ta năm miệng ăn, cùng ở cùng ăn, khoản chi tiêu này không thể cứ nhập nhằng mãi được."
0