Sau Khi Beta Ký Hợp Đồng Sinh Con

Chương 9

23/10/2025 14:39

Phải rồi — Lục Trì Hành có rất nhiều, rất nhiều tiền.

Xe sang, biệt thự, địa vị, danh tiếng — thứ gì hắn cũng có.

Thế nhưng vào khoảnh khắc nằm sau lưng tôi đêm ấy, hắn lại giống như chẳng có gì cả.

Một kẻ cô đơn, mệt mỏi, chỉ biết tìm chút hơi ấm nơi người khác để lấp đi khoảng trống trong lòng.

Tiếc rằng… hắn tìm sai người rồi.

Một kẻ như tôi — cỏ cây vô gốc, không tương lai, chẳng thể nào cho hắn thứ hắn muốn.

Tôi không trả lời, chỉ co người lại như con rùa rụt cổ, giả vờ ngủ say.

Hôm sau, tin “Thái tử công ty Dược phẩm Hằng Duệ — Lục Trì Hành — và chim hoàng yến chuẩn bị kết hôn” lan khắp nơi.

Đám bạn thân của hắn trong nhóm chat lập tức n/ổ tung.

Kỷ Văn Châu gọi video, kéo cả nhóm vào:

“Trời đất ơi, cậu làm thật hả? Không phải nói cả đời không cưới à? Không có cậu chắn đầu, tết này tôi biết lấy cớ gì trốn họ hàng đây?”

Tưởng Ly gửi tiếp:

“Đâu rồi, chị dâu đâu? Mau cho anh em chiêm ngưỡng nào!”

Cố Triều cũng góp vui:

“Ai là người từng mạnh miệng nói: ‘Chỉ cần không dính đến tình cảm là được’ vậy nhỉ? Giờ thì sao, diễn sâu quá nhập vai luôn rồi hả?”

Ba người hùa nhau ồn ào như chợ vỡ, chẳng thèm quan tâm Lục Trì Hành sống ch*t ra sao, chỉ mong được hóng drama.

Lục Trì Hành liếc mắt:

“Mấy người tin thiên hạ đồn thì thôi đi, chả nhẽ đầu cũng bị x/ác sống gặm mất rồi à? Ng/u như heo.”

Tưởng Ly đáp lại:

“Ờ, cậu thông minh lắm! Tự nghĩ ra chiêu thuê người về đẻ con để tránh cưới, tôi phục luôn.”

Lục Trì Hành gõ trả:

“Đợi khi nào cậu có một ông cha suốt ngày đòi cư/ớp công ty và một bà mẹ kế suốt ngày nhét người vào giường cậu, tự khắc cậu cũng nghĩ ra được thôi. Tóm lại chuyện là thế, ai có cao kiến thì góp, không thì biến.”

Dĩ nhiên chẳng ai biến, ngược lại còn hẹn nhau tụ tập.

Chiều hôm đó, tôi bị hắn lôi đi gặp nhóm bạn thân của hắn.

---

Vòng bạn của Lục Trì Hành không lớn — tổng cộng năm người.

Hôm ấy ngoài hắn ra, toàn là Alpha. Chỉ có một người đặc biệt — Kỷ Trần, vừa du học về.

Từ miệng Kỷ Văn Châu, tôi mới biết thêm nhiều chuyện giữa Lục Trì Hành và Kỷ Trần.

Hai người là thanh mai trúc mã, từng có hôn ước từ nhỏ. Sau khi phân hóa, vừa khéo một Alpha, một Omega — tin tức tố hợp nhau, khuôn mặt cũng xứng đôi.

Đến kỳ phát tình, Kỷ Trần còn là người luôn ở bên hắn.

Nghe nói Lục Trì Hành từng theo đuổi Kỷ Trần, chỉ tiếc là về sau hai người xảy ra mâu thuẫn, Kỷ Trần ra nước ngoài, từ đó xa cách.

Từ tiểu học đến trung học, Kỷ Văn Châu đúng kiểu fan “CP chính chủ”, kể say mê như đọc tiểu thuyết.

Ngựk tôi hơi nghẹn lại.

Tôi biết mình đang gh/en — nhưng ngay cả tư cách để gh/en tôi cũng chẳng có.

Tôi tự an ủi: “Thứ tình cảm thanh mai trúc mã đó có đáng gì. Tiền mới là thật. Trả xong n/ợ, tôi sẽ về quê, không bao giờ dính dáng đến cái chốn rắc rối này nữa.”

Lúc Lục Trì Hành và Cố Triều quay lại, thấy Kỷ Văn Châu vẫn ngồi bên cạnh tôi, hắn liền xách cổ áo kéo người ta ra chỗ khác.

Thế giới bỗng yên tĩnh.

---

Những ngày sau đó, mẹ kế của Lục Trì Hành liên tục tìm cách đuổi tôi đi để đưa “người của bà ta” vào thay.

Không đạt được mục đích, bà ta lại quay sang hối lộ tôi, muốn tôi làm tai mắt giúp bà ta.

Kết quả vẫn bị tôi từ chối — lý do đơn giản thôi, bà ta trả ít quá.

Giá thấp thế mà đòi m/ua được tôi, đúng là nằm mơ giữa ban ngày.

Lục Trì Hành thì tưởng tôi “trung thành”, vui vẻ trả luôn hết n/ợ cho tôi.

Và thế là — hắn trở thành chủ n/ợ chính thức của tôi.

Không hổ danh là nhà tư bản, tuyệt đối không để trung gian ki/ếm được đồng nào.

Tối đến, hắn vẫn đều đặn “đốn củi”, chẳng bỏ ngày nào, nhưng từ hôm đó hắn không còn nói những lời như hôm mưa giông nữa.

Tôi đoán khi ấy hắn chỉ cô đơn, lại gặp đúng khung cảnh khiến lòng người mềm yếu.

Đổi là ai nằm cạnh hắn lúc đó, e rằng hắn cũng sẽ nói những lời tương tự thôi.

“Chậc, cậu có thể tập trung được không? Gần đây cứ lơ đãng mãi, tôi chán đến mức vậy sao?”

“Tôi xin lỗi… không phải cố ý đâu.”

Thực ra tôi chỉ hơi mệt. Dù thể lực Beta tốt hơn Omega, nhưng với tần suất ba ngày hai bận như hắn, thì ai mà chịu nổi.

“Tôi nghi cậu mãi không mang th/ai được là vì thiếu tập trung. Tuần sau tăng cường độ, tôi không tin vẫn không có kết quả!”

Trời đất chứng giám, Beta bọn tôi khó thụ th/ai là do cấu tạo sinh lý, không liên quan gì đến “tập trung” cả.

“Ông chủ… có khi nào tôi thật sự không thể mang th/ai không? Hay là anh thử tìm một Omega—”

Chưa kịp nói xong, môi tôi đã bị hắn chặn lại.

“Ngày thường thì im như hến, mở miệng ra lại toàn nói mấy câu tôi không muốn nghe. Để mai bảo thư ký Dương đăng ký cho cậu một khóa học giao tiếp đi — học cho biết miệng người ta có thể nói gì cho dễ nghe!”

Tiếc là lớp học đó chưa kịp bắt đầu, thanh mai trúc mã của hắn — Kỷ Trần — đã trở về nước.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Crush cũ cười nhạo tôi đi giao đồ ăn, nào ngờ tôi là con gái độc nhất của tỷ phú

Chương 9
Tổ tiên nhà tôi khởi nghiệp từ nghề khai thác mỏ, giàu đến mức nào ư? Ngày tôi chào đời, ông nội mua thẳng nửa quả núi làm quà đầy tháng cho tôi. Ba tuổi, tôi bốc thăm thôi nôi trúng ngay một chiếc bàn tính vàng, cả nhà thức trắng đêm để thành lập quỹ tín thác cho tôi. Hồi tiểu học đi họp phụ huynh, hiệu trưởng thấy bố mẹ tôi đều phải khúm núm đứng dậy. Thế nhưng năm tôi mười tuổi, tôi suýt chút nữa bị bắt cóc. Bố mẹ sợ hãi tột độ, từ đó ném tôi vào một khu chung cư bình dân, mặc quần áo mua ở chợ đầu mối, ăn cơm suất rẻ nhất ở nhà ăn tập thể. Tôi cũng thấy thoải mái vì được yên tĩnh. Cho đến buổi họp lớp năm năm sau khi tốt nghiệp, cô lớp trưởng tôi từng thầm thương trộm nhớ nhìn thấy tôi mặc đồng phục shipper, cười cười xếp tôi vào bàn của nhân viên phục vụ. Hoa khôi của lớp dịu dàng nói: "Ôi dào, mọi người đừng nói thế, đối với Chi Dao mà nói, tự nuôi sống được bản thân đã là một loại thành công rồi mà." Cả đám nâng ly hùa theo: "May mà hồi đó lớp trưởng không bị mù, nếu không giờ chắc phải cùng cô ta chen chúc trong căn nhà thuê mà ăn mì tôm rồi nhỉ?" Tôi chẳng có phản ứng gì, chỉ đang cau mày nhìn tệp tài liệu mà hội đồng quản trị gia tộc gửi đến trên điện thoại.
Sảng Văn
Tình cảm
0