Lộp cộp... lộp cộp...
Tiếng bước chân rõ ràng vang lên từ xa rồi dần đến gần.
Dường như phát ra từ cuối hành lang.
Dương Liễu liếc mắt ra hiệu với tôi, giơ tay chỉ về phía cửa.
Tôi hiểu ý, nhón chân chạy đến đóng cửa nhẹ nhàng.
Hai chúng tôi nép người sát cửa, lặng im lắng nghe.
Tiếng bước chân càng lúc càng gần.
Cuối cùng đột nhiên dừng hẳn trước cửa phòng chúng tôi.
Cộc Cộc!
Tiếng gõ cửa vang lên.
"Trần Gia, Dương Liễu, hai đứa ngủ chưa? Tôi hết dầu gội rồi, mượn bọn cậu chút được không?"
Là giọng Phùng Thanh Thanh.
Dương Liễu chống tay lên cửa, nét mặt hiện lên vẻ cảnh giác, nghiêm mặt nói với tôi:
"Trần Gia, cậu nghĩ xem, bác quản lý cũng từng tới phòng Phùng Thanh Thanh."
"Thế mà Phùng Thanh Thanh vẫn sống, còn Lưu Vũ đã ch*t."
Tôi gi/ật mình, ngay lập tức hiểu ý Dương Liễu.
Lẽ nào Phùng Thanh Thanh và bác quản lý là đồng bọn?
"Hơn nữa điều khó hiểu nhất là, đây không phải phòng của chúng ta, nhưng Phùng Thanh Thanh lại biết chúng ta đang ở đây."
Trong bóng tối, Dương Liễu nhìn tôi, gằn từng chữ một.