Tên h/ồn m/a này nhất quyết nh/ốt tôi lại.

Anh tịch thu điện thoại của tôi, không cho tôi liên lạc với bên ngoài.

Anh nói muốn trả th/ù tôi, nhưng lại cho tôi ở trong một căn phòng rộng rãi, còn phân cho tôi hai người hầu gái.

Mặc dù là m/a.

Nhưng cuộc sống của tôi cũng khá thoải mái.

Chỉ là không có điện thoại, thiếu điện thoại tôi như mất đi linh h/ồn, giống như một con cá ươn, ngày ngày ngồi trên ghế.

Không dám lên giường ngủ.

Ở chỗ của họ, qu/an t/ài chính là giường.

Nhưng dù tôi có ở đây lâu đến mấy, tôi cũng không thể quen với việc ngủ trong qu/an t/ài.

Hai người hầu gái đứng hầu hai bên tôi.

Tiểu Đào: "Thiếu phu nhân thơm quá."

Tiểu Hạ: "Đừng ngửi nữa! Mọi thứ thuộc về Thiếu phu nhân đều là tài sản của Thiếu chủ, chúng ta không được dòm ngó."

Tiểu Đào: "Nhưng tôi nghe nói, chỉ cần hút một hơi dương khí, cắn một miếng thịt, cũng không ảnh hưởng gì đến con người mà."

Tôi: ...

Tôi không nhịn được: "Thôi đi! Tôi còn ở đây mà, hai người bàn chuyện đó ít nhất cũng nên né tôi ra chút chứ!"

Nói xong, họ im lặng hơn nhiều.

Tôi vừa đói vừa mệt, gục nửa người trên bàn, lại uống thêm một ly trà.

Cả ngày hôm nay tôi không hề ra khỏi cửa phòng này.

Tôi không biết mình đang ở nơi nào, sao lại có một nơi cổ kính như vậy tồn tại.

Chẳng lẽ là lăng m/ộ?

Tôi không chắc chắn, nhưng tôi đã hoàn toàn buông xuôi.

Chỉ có điều nghĩ tới cái bảo hiểm tôi đóng mà thấy đ/au lòng.

Không biết bị m/a gi*t thì công ty bảo hiểm có bồi thường không...

Trong lúc mơ màng, tôi cứ thế ngủ thiếp đi.

Trong giấc mơ, tôi mơ hồ nghe thấy giọng nói yếu ớt của Tiểu Đào và Tiểu Hạ.

Sau đó là một đôi bàn tay rắn rỏi, khẽ khàng ôm lấy tôi, động tác nhẹ nhàng như sợ làm tôi tỉnh giấc.

Và một tiếng thì thầm đầy phức tạp: "Tôi đáng ra phải b/áo th/ù em."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ai bảo anh ta là chó điên?

Chương 7
Đêm trước lễ đính hôn, người em song sinh bỏ trốn. Vì tiền, cha tôi ép tôi đóng giả em trai gả cho thiếu gia điên nhà họ Mộ. Lần đầu gặp mặt, hắn vừa rút con dao găm đẫm máu ra khỏi mắt kẻ khác. Khi tôi tưởng mình sẽ gục ngã dưới tay hắn, hắn lại e thẹn giấu dao sau lưng, khẽ cười: "Cô chính là phu nhân của ta?" Sau này, vị thiếu gia vốn ghét người khác đụng chạm ấy lại đòi ôm khi ngủ, đòi hôn lúc thức. Khi thiếu gia điên hóa thành thiếu gia ôn nhuận, em trai lập tức quay về. Nó nói: "Anh đơn giản chỉ là omega kém chất lượng, không xứng với hắn." Tôi nhìn Mộ Yến Cẩn - kẻ đã lâu không phát điên, mỉm cười buông tay. "Em à, chó không cần xích... liệu có còn là chó dại không?"
1.2 K
6 Ngôi Sao May Mắn Chương 11
11 Thai nhi báo thù Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm