Tên h/ồn m/a này nhất quyết nh/ốt tôi lại.

Anh tịch thu điện thoại của tôi, không cho tôi liên lạc với bên ngoài.

Anh nói muốn trả th/ù tôi, nhưng lại cho tôi ở trong một căn phòng rộng rãi, còn phân cho tôi hai người hầu gái.

Mặc dù là m/a.

Nhưng cuộc sống của tôi cũng khá thoải mái.

Chỉ là không có điện thoại, thiếu điện thoại tôi như mất đi linh h/ồn, giống như một con cá ươn, ngày ngày ngồi trên ghế.

Không dám lên giường ngủ.

Ở chỗ của họ, qu/an t/ài chính là giường.

Nhưng dù tôi có ở đây lâu đến mấy, tôi cũng không thể quen với việc ngủ trong qu/an t/ài.

Hai người hầu gái đứng hầu hai bên tôi.

Tiểu Đào: "Thiếu phu nhân thơm quá."

Tiểu Hạ: "Đừng ngửi nữa! Mọi thứ thuộc về Thiếu phu nhân đều là tài sản của Thiếu chủ, chúng ta không được dòm ngó."

Tiểu Đào: "Nhưng tôi nghe nói, chỉ cần hút một hơi dương khí, cắn một miếng th!t, cũng không ảnh hưởng gì đến con người mà."

Tôi: ...

Tôi không nhịn được: "Thôi đi! Tôi còn ở đây mà, hai người bàn chuyện đó ít nhất cũng nên né tôi ra chút chứ!"

Nói xong, họ im lặng hơn nhiều.

Tôi vừa đói vừa mệt, gục nửa người trên bàn, lại uống thêm một ly trà.

Cả ngày hôm nay tôi không hề ra khỏi cửa phòng này.

Tôi không biết mình đang ở nơi nào, sao lại có một nơi cổ kính như vậy tồn tại.

Chẳng lẽ là lăng m/ộ?

Tôi không chắc chắn, nhưng tôi đã hoàn toàn buông xuôi.

Chỉ có điều nghĩ tới cái bảo hiểm tôi đóng mà thấy đ/au lòng.

Không biết bị m/a gi*t thì công ty bảo hiểm có bồi thường không...

Trong lúc mơ màng, tôi cứ thế ngủ thiếp đi.

Trong giấc mơ, tôi mơ hồ nghe thấy giọng nói yếu ớt của Tiểu Đào và Tiểu Hạ.

Sau đó là một đôi bàn tay rắn rỏi, khẽ khàng ôm lấy tôi, động tác nhẹ nhàng như sợ làm tôi tỉnh giấc.

Và một tiếng thì thầm đầy phức tạp: "Tôi đáng ra phải b/áo th/ù em."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hình như em vẫn chưa nhận ra sao? Tôi đã thầm thích em từ lâu rồi.

Chương 13
Tôi là một tổng tài Beta. Nhưng lại thầm yêu một vị giáo sư Alpha. Tôi dùng chút thủ đoạn, cuối cùng cũng thành công liên hôn với anh. Thế nhưng sau khi kết hôn, vị giáo sư ấy vô cùng lạnh nhạt với tôi. Anh thà ở lì trong phòng thí nghiệm còn hơn về nhà. Thậm chí còn lén qua lại với cậu bạn trúc mã Omega của mình sau lưng tôi. Không chịu nổi sự dày vò ấy, tôi quyết định chấm dứt cuộc hôn nhân này. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tôi vẫn không cam lòng vì đến chút "lợi lộc" cũng chưa từng được hưởng. Vậy nên tôi định dùng thêm một chút thủ đoạn nữa để nếm thử "món ngon" trước khi rời đi. Chỉ là tôi không ngờ lại bị anh ấy bắt quả tang ngay tại trận. Càng không ngờ vị Alpha ấy lại nắm lấy tay tôi, tự mình nâng ly sữa đã bị tôi bỏ thêm "gia vị" lên môi rồi uống cạn. Hai phút sau... "Được rồi, giờ em không còn thời gian để chạy nữa." "Còn nữa, em thật sự không biết cậu trợ lý Alpha của mình thầm thích em sao?" "Với cả... có phải em quá chậm chạp trong chuyện tình cảm rồi không? Người ta thầm yêu em nhiều năm như vậy, vậy mà em vẫn chưa nhận ra à?"
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
441
Gã đào hoa Chương 6