Hôn Tiểu Châu

Chương 18

21/08/2025 16:07

Năm ngày sau nữa, ta cùng Giang Ẩn rốt cuộc cũng tới biên cảnh.

Lộ trình ban đầu là gần một tháng, nhưng dưới sự phi nước đại ngày đêm của phu xe, miễn cưỡng rút ngắn còn tám ngày.

Nếu trong xe không Iót đệm cực dày, xươ/ng cốt của ta và Giang Ẩn đã rã rời hết rồi.

Xuống xe, bọn ta thẳng tới lều của chủ doanh trại.

Kết quả tới nơi không gặp ai, Cố Cảnh Hằng cùng Cố Thừa Hiên đều đi tác chiến rồi.

Đành vậy, ta cùng Giang Ẩn chỉ có thể tự hành động trước.

Trên đường, bọn ta đã khoanh vùng bốn đối tượng khả nghi, giờ phân cho mỗi người hai tên.

Mượn ám vệ do Thánh thượng phái tới, trực tiếp trèo tường vào viện, lén lút lục soát nhà.

Lục soát từ binh lính nhỏ tới Huyện lệnh.

Kết quả vừa trèo tường vào phủ Huyện lệnh, bên trong đã lo/ạn lên như nước sôi.

Một đám người đuổi nhau chạy, chẳng phân rõ thị phi.

Khi thì “vèo” một cái m/áu phun chỗ này, khi lại “vút” một cái m/áu phun chỗ kia.

Ta trốn trong góc, che mắt lại, ám vệ lặng lẽ chắn phía trước.

Một quan văn như ta, lúc này nên giữ mạng thì hơn.

Trốn được một lúc, chiến trường hình như đã dời sang viện phụ rồi, bên này chẳng còn mấy người.

Nhân lúc hỗn lo/ạn, ta kéo ám vệ vào thư phòng, lục soát ngăn kéo một phen.

Kết quả thật sự tìm thấy mấy phong thư thông đồng với kẻ địch trong ngăn bí mật, trong lòng ta mừng rỡ, định gọi ám vệ chuồn về.

Kết quả vừa quay người, cổ đã bị kề một thanh đ/ao.

Huyện lệnh mặt mày méo mó: "Giao ra đây."

"Nếu ngươi thà ch*t không giao, bổn quan cũng sẵn lòng thỏa mãn ngươi..."

Ta vội giơ tay, ném hết thư ra, còn lôi ống tay áo ra cho đối phương xem, tỏ ý thật sự không giấu giếm gì.

Huyện lệnh: "..."

Nực cười, ta đâu phải loại Ngự sử không biết linh hoạt.

Còn cây còn cội, sợ gì không có củi.

Giao cho ngươi thì giao thôi.

Huyện lệnh cười gằn: "Ngươi đã xem rồi, cũng phải ch*t thôi."

Ta: "Không, bổn quan chưa xem hết."

Huyện lệnh: "Không tin."

Ta: "..."

Hơi rối rồi đó lão huynh, ngươi chẳng nói đạo lý gì cả.

Huyện lệnh cũng cảm thấy bối rối, bèn tăng lực đạo ở tay, lưỡi đ/ao liền cứa vào cổ ta.

Nghìn cân treo sợi tóc, một bàn tay nắm ch/ặt lưỡi đ/ao.

Sau đó, Huyện lệnh bị hất văng đi.

Ta mở mắt ra, nhìn thấy Cố Thừa Hiên.

Thoát hiểm sau nguy nan, lại nhìn thấy người quen, chân ta đột nhiên không nghe lời, cả người trượt xuống.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
9 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tiền phụ cấp ca đêm của tôi đã biến thành tiền ký túc xá

Chương 10
Thẩm Ngữ Hòa, một nhân viên vệ sinh thiết bị y tế nữ, đã sống lâu năm tại ký túc xá công ty. Cô đã quen với việc leo lên giường chỉ năm phút sau khi tan ca đêm, cũng như việc quản lý thường xuyên gọi người đi làm thêm giờ trong nhóm chat. Cho đến khi cô định chuyển ra ngoài ở, chủ nhà từ chối đơn đăng ký vì thu nhập cố định không đủ, lúc này cô mới phát hiện ra khoản trợ cấp ca đêm của mình trong nhiều năm qua luôn bị liệt kê dưới dạng 'khấu trừ trợ cấp nhà ở'. Ký túc xá được gọi là miễn phí thực chất lại bị gắn chặt với việc trực ca đêm và sự tiện lợi khi chờ lệnh. Ngữ Hòa cùng đồng nghiệp cùng ca là Hà Giai Mẫn đối chiếu lại bảng phân ca, các khoản trợ cấp và phí ký túc xá, thì phát hiện ra năm xưa Giai Mẫn chấp nhận việc khấu trừ này là vì gia đình đang cần tiền gấp mà cô lại không đủ khả năng chi trả tiền cọc thuê nhà bên ngoài. Nếu tách biệt ngay lập tức tiền lương và phí ký túc xá, một số đồng nghiệp sẽ đột ngột không thể gánh nổi chi phí giường ngủ; nhưng nếu giữ nguyên hiện trạng, bất kỳ ai muốn chuyển ra ngoài đều khó lòng chứng minh được thu nhập thực tế của mình. Cuối cùng, họ đã thương lượng được thời hạn chuyển tiếp ba tháng. Ngữ Hòa dọn vào một căn hộ nhỏ hẹp, dù mất đi các khoản tăng ca đột xuất, lại phải chịu thêm chi phí đi lại và tiền thuê nhà khiến cuộc sống trở nên chật vật hơn, nhưng đây là lần đầu tiên cô có thể tự quyết định khi nào làm việc, khi nào trở về nhà sau khi đã biết rõ cái giá phải trả.
4