Tôi là thiếu gia giả, từng dùng tiền ép buộc, làm nh/ục thiếu gia thật suốt ba năm. Sau khi thân phận bị vạch trần, để trả th/ù, cậu ấy ném tôi về quê chịu tội.
Vùng núi hẻo lánh ấy có rất nhiều kẻ x/ấu. Tôi từ nhỏ đã trắng trẻo, đầu óc lại không được nhanh nhạy, cơ thể còn là lưỡng tính. Bị dồn đến đường cùng, tôi đành nhắm vào người đàn ông thô ráp đẹp trai nhất làng, ngày nào cũng bám lấy anh làm nũng, ghé sát tai nói đủ lời ngọt ngào.
Ba tháng sau, thời hạn chịu tội kết thúc, thiếu gia thật đích thân xuống quê thăm tôi.
“Kỷ Phồn Châu, biết sai chưa?”
Cậu ấy đứng từ trên cao nhìn xuống, chờ tôi khóc lóc c/ầu x/in.
Thế nhưng thứ Kỷ Thời Duật nhìn thấy lại là tôi đang ngoan ngoãn dựa trong lòng một người đàn ông, há miệng nhận từng hạt lựu đã được bóc sẵn.
Sau đó, khi phát hiện bụng tôi có gì đó khác thường, Kỷ Thời Duật gần như đỏ ngầu cả mắt, nghiến răng chất vấn tôi.
“Bụng cậu bị làm sao?”
Còn có thể làm sao nữa?
Người đàn ông thô ráp nhà tôi quá khỏe, chẳng cẩn thận khiến bụng tôi phồng lên một cục rồi.