Tôi lườm hắn một cái.

Cúi đầu tiếp tục ăn.

Hắn đứng bên cạnh nhìn tôi.

Không hề có ý định rời đi.

"Anh không đi à?"

"Đợi em ăn xong rồi đi."

"Tại sao?"

"Sợ em đổ đi."

"..."

Thật ra tôi đã từng nghĩ đến chuyện đó.

Nhưng phải thừa nhận rằng.

Tay nghề nấu nướng của hắn đang ngày càng tiến bộ.

Sườn được kho rất đậm đà.

Rau xào vừa chín tới.

Canh cũng không mặn không nhạt.

Tôi ăn sạch tất cả.

Nhìn hộp cơm trống trơn.

Khóe môi hắn hơi cong lên.

Nhưng rất nhanh lại ép xuống.

"Ngày mai muốn ăn gì?"

Hắn hỏi.

"Anh không cần ngày nào cũng mang cơm."

"Tôi muốn mang."

"Công ty anh không bận à?"

"Bận."

"Vậy anh còn..."

"Theo đuổi người khác thì phải có thái độ."

"Dù bận thế nào cũng phải mang cơm cho em."

"...Ồ."

9

Cứ thế.

Một tuần trôi qua.

Tôi đã quen với tiếng loảng xoảng trong bếp mỗi sáng.

Quen với việc giữa trưa hắn xách túi giữ nhiệt màu hồng xuất hiện dưới công ty.

Quen với dáng vẻ hắn ngồi trên sofa buổi tối xem tài liệu.

Thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn tôi một cái.

---

Tối hôm đó.

Trần Tri Ôn tới tìm tôi.

Hắn lén lén lút lút đứng ngoài cửa.

Thò đầu nhìn vào trong.

"Sao anh lại tới đây?"

Tôi chặn ở cửa không cho hắn vào.

"Tới xem cậu thôi."

Hắn nháy mắt đầy ẩn ý.

"Nghe nói Phó Diên Xuyên dọn tới đây ở rồi?"

"Anh nghe ai nói?"

"Hắn nói chứ ai."

"Cậu không biết đâu."

"Bộ dạng khoe khoang của hắn đúng là khiến người ta muốn đ/á/nh."

"..."

"Lâm Giản Khê."

"Hai người rốt cuộc là tình hình gì?"

"Không có tình hình gì cả."

Tôi đáp.

"Hắn mặt dày ở lì tại đây thôi."

"Ồ..."

Trần Tri Ôn nhìn tôi đầy ý vị.

"Vậy hắn mặt dày ở lì ở đây."

"Sao cậu không đuổi hắn đi?"

"Tôi đuổi rồi."

"Hắn không đi."

"Cậu đuổi thật không?"

"...Ý anh là sao?"

"Ý tôi là."

"Nếu cậu thật sự muốn đuổi hắn."

"Có cả trăm cách."

"Gọi cảnh sát."

"Thay khóa."

"Hoặc thuê người ném hết đồ của hắn ra ngoài."

Trần Tri Ôn nhún vai.

"Nhưng cậu không làm."

Tôi im lặng.

"Lâm Giản Khê."

"Có phải cậu cũng thích hắn không?"

"...Không có."

"Có."

Trần Tri Ôn nói chắc như đinh đóng cột.

"Chỉ là cậu không muốn thừa nhận thôi."

"Dựa vào đâu anh nói vậy?"

"Dựa vào việc tôi quen hai người hơn chục năm rồi."

Hắn dựa vào khung cửa.

"Hai người các cậu ấy à."

"Một người cứng miệng."

"Một người khó ở."

"Rõ ràng thích nhau."

"Lại cố tình làm mọi chuyện thành thế này."

"Ai thích hắn chứ?"

"Vậy sao mặt cậu đỏ thế?"

Tôi sờ lên mặt mình.

Quả thật hơi nóng.

"Đó là vì..."

"Vì sao?"

"Vì trời nóng."

"Bây giờ là tháng Mười."

"..."

Trần Tri Ôn nhìn tôi cười.

Nụ cười y hệt Phó Diên Xuyên.

Đáng gh/ét vô cùng.

"Được rồi."

"Tôi không làm phiền hai người nữa."

"Tôi chỉ tới x/á/c nhận xem cậu còn sống không thôi."

"Giờ thấy cậu sống rất tốt."

"Vậy tôi đi đây."

---

Hắn đi được vài bước.

Lại quay đầu lại.

"À đúng rồi."

"Có chuyện này tôi luôn muốn nói với cậu."

"Chuyện gì?"

"Phó Diên Xuyên cư/ớp đồ của cậu."

"Chưa từng là để chọc tức cậu."

Hắn nói.

"Mỗi lần cư/ớp xong."

"Hắn đều muốn lập tức mang tới cho cậu."

"Nhưng lần nào cậu cũng m/ắng hắn một trận."

"Tôi cũng thấy hắn bị th/ần ki/nh."

"Thế mà lần sau hắn vẫn tiếp tục tới chọc cậu."

"..."

"Những món đồ đó."

"Hắn đều cất trong phòng làm việc."

"Trên một cái giá riêng."

Trần Tri Ôn nói.

"Cả cái giá đều là những món quà chưa từng tặng được."

"Mỗi món đều được giữ gìn rất cẩn thận."

Tôi sững người.

"Hắn từng nói."

"Rồi sẽ có một ngày cậu nhận chúng."

Trần Tri Ôn khẽ cười.

"Hắn đã đợi rất lâu rồi."

---

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm