Sau khi công lược thành công, tôi mới phát hiện mình đã nhầm đối tượng nhiệm vụ.

Kẻ phản diện "trắng trợn" đã bị tôi "thả thính" và bây giờ tôi phải tìm cách chia tay anh ấy.

Tôi dò hỏi: "Nếu có ai đó phản bội anh..."

Anh ấy đáp lại một cách nhẹ nhàng: "Ném xuống biển."

Tôi sợ hãi, đành hóa thân thành một "kẻ dính người" với hy vọng anh ấy sẽ chủ động đ/á tôi.

Mỗi ngày tôi đều hỏi: "Anh có yêu em không? Tại sao không trả lời tin nhắn của em ngay lập tức? Có phải anh ngoại tình không? Đưa điện thoại đây để em kiểm tra."

Tôi cố gắng gây chuyện, chỉ mong sớm bị chia tay.

Thế nhưng, tôi lại nghe thấy anh ấy than phiền với người khác: "Bạn gái tôi quá bám người, có lẽ vì tôi chưa cho cô ấy đủ cảm giác an toàn."

"Tôi quyết định ngày mai sẽ cầu hôn cô ấy."

Tôi ngây người.

1.

Sau nửa năm xuyên không, cuối cùng tôi đã chinh phục được nam chính.

Trong phòng riêng, ánh đèn lờ mờ. Giang Thời Tự bê chiếc bánh kem đến mừng sinh nhật tôi.

Xung quanh vang lên tiếng trêu chọc, xen lẫn những lời bàn tán nhỏ nhặt.

"Cô gái Ôn Lê này thật quá may mắn, đúng lúc Giang thiếu gia bị thương thì cô ấy nhặt được, thế là từ một cô thôn nữ bỗng chốc trở thành bạn gái của Đại thiếu gia nhà giàu."

"Hehe, ăn sơn hào hải vị mãi cũng chán, muốn thử món 'cơm trắng dưa muối' thôi mà. Tôi không tin Giang thiếu gia sẽ thích cô ta quá một tháng đâu."

"Nhưng Giang thiếu gia đã đưa cô ta vào giới thượng lưu, danh phận cũng đã cho rồi."

Lúc này, Giang Thời Tự đang cúi đầu nhìn tôi.

Là nam chính trong tiểu thuyết, anh có một khuôn mặt cực kỳ điển trai, hàng mi dài đổ bóng. Trông anh vừa ngoan ngoãn lại vừa thuần khiết.

Tôi còn chưa kịp ước, đã vội cúi xuống hôn anh một cái.

Nửa năm trước, tôi xuyên vào cuốn tiểu thuyết tổng tài m.á.u chó lỗi thời này.

Theo chỉ dẫn của hệ thống, tôi đã nhặt được nam chính bị thương trong con hẻm gần nhà.

Dưới sự chăm sóc của tôi, anh ấy nhanh chóng hồi phục và chúng tôi đã thuận lợi bắt đầu hẹn hò.

Đúng vào thời khắc trọng đại này, hệ thống đã mất liên lạc từ lâu cuối cùng cũng kết nối lại.

"Ký chủ! Cuối cùng tôi cũng có thể khởi động rồi!"

"Oa, ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ rồi sao? Ngay lập tức sẽ tính toán điểm tích lũy cho người đây."

"Tít... tít tít... #¥%&*"

Sau một đoạn mã lỗi, giọng nói điện tử của hệ thống vang lên vẻ h/oảng s/ợ.

"Phát hiện lỗi nghiêm trọng! Ký chủ, người đã nhầm đối tượng công lược rồi!!!"

Nụ cười trên mặt tôi cứng lại.

2.

Hệ thống luyên thuyên, giải thích rõ ràng tình hình hiện tại cho tôi.

Sau khi xuyên không, hệ thống chỉ bảo tôi đến con hẻm nhặt người. Rồi sau đó thì mất kết nối.

Tôi mò mẫm đi cả đêm mới tìm thấy Giang Thời Tự đang bất tỉnh.

Người đẹp trai, có cơ bụng, chân lại còn dài nữa.

Nhìn phát là biết nam chính ngay.

Sau khi nhặt về, tôi chăm sóc anh ấy cẩn thận như vậy, mà hóa ra lại nhầm người sao?

Tôi suy sụp!

"Vậy bây giờ phải làm sao?"

Hệ thống: "Xin lỗi ký chủ, chúng ta vẫn phải công lược nam chính mới hoàn thành được nhiệm vụ. Chỉ có thể nhờ người tìm cách chia tay với kẻ phản diện thôi."

Trong cuốn tiểu thuyết lỗi thời này, Giang Thời Tự được miêu tả là một kẻ phản diện mưu mô thâm sâu, th/ủ đo/ạn tàn đ/ộc.

Tóm lại một câu, đắc tội với anh ta còn khổ hơn là ch*t.

Thế này… Tôi phải chia tay kiểu gì đây?

Tôi ngước mắt lên, chạm phải ánh mắt của Giang Thời Tự. Chỉ nghe anh nói với giọng đầy tình cảm: "Hãy ước đi. Dù em muốn gì, anh cũng sẽ cố gắng hết sức để thực hiện."

Xung quanh vang lên những tiếng "woa" thán phục.

Không ai dám nghi ngờ lời nói của Đại thiếu gia nhà họ Giang có trọng lượng đến mức nào.

Giữa những ánh mắt ngưỡng m/ộ của mọi người, tôi khó khăn nặn ra một nụ cười. Trong lòng gào thét: "Ông trời ơi, con sai rồi, xin hãy để con chia tay với Giang Thời Tự đi!"

Tôi đầy hy vọng nhìn ngọn nến tắt.

Ngay sau đó, ngọn nến lại bùng ch/áy.

Tôi: "..."

3.

Kết thúc buổi tiệc, tôi và Giang Thời Tự trở về nhà.

Tối nay anh đặc biệt nồng nhiệt. Ngay cả khi vẫn còn trong thang máy, nụ hôn nồng ch/áy đã ập đến.

Môi Giang Thời Tự lạnh và mềm. Giữa lúc môi lưỡi quấn quýt, anh hôn tôi đến mức không thở nổi. Hệ thống hét lên bên tai tôi: "Ký chủ! Cô đừng có tận hưởng thế! Chúng ta phải chia tay với hắn đó!"

Đúng rồi đúng rồi. Tôi gắng gượng giữ lại chút lý trí, "Giang Thời Tự, em có chuyện muốn nói với anh."

"Ừm, em nói đi." Lúc này, anh có thể dừng động tác lại không!

Tôi vừa mất tập trung, đã nói ra lời trong lòng: "Chúng ta chia tay đi."

Không khí lập tức chững lại. Động tác của Giang Thời Tự khựng lại, lưng anh thẳng tắp. Anh cụp mắt nhìn tôi, đôi mắt sâu thẳm như bị nhuộm mực.

Lần đầu tiên tôi nhận ra anh cao đến vậy, hình bóng hoàn toàn bao trùm lấy tôi, giống như một con mồi không thể trốn thoát.

"Em vừa nói gì?" Giọng anh rất nhẹ, ngữ điệu vẫn khá bình tĩnh.

Nhưng nghe xong, tim tôi đ/ập lo/ạn xạ. Đây chính là cảm giác áp bức của nhân vật phản diện sao?

Huhu, hệ thống ơi, tôi sợ quá!

Tôi vội vàng rút lại lời tuyên bố chia tay: "Em... Em cảm thấy anh không thích em, cho nên em cũng không muốn thích anh nữa."

Vẻ mặt lạnh lùng của Giang Thời Tự dịu xuống. Anh cúi người xuống tiếp tục hôn tôi. Những nụ hôn dày đặc rơi trên mí mắt tôi: "Sao em lại nghĩ như vậy?"

Tôi cố gắng dẫn dắt, "Thân phận của chúng ta quá chênh lệch, tình cảm anh dành cho em rất có thể là một kiểu tâm lý báo ơn."

"Anh bị thương, không nơi nương tựa, đã nhầm lẫn lòng biết ơn thành tình yêu."

Cho nên anh hãy tỉnh táo lại đi!

Giang Thời Tự cười nhẹ, "Trước đây em đâu có nói thế. Em nói ơn nhỏ giọt, phải báo bằng suối nguồn; ơn c/ứu mạng, càng phải lấy thân báo đáp."

Tôi: "..."

Đúng vậy, tôi thật sự từng nói những lời vô nghĩa đó.

"Bởi vì em đã nghĩ thông rồi. Tình yêu là thành toàn, là buông tay, em không thể ép buộc anh."

Giang Thời Tự không trả lời nữa, trực tiếp bế bổng tôi lên một cách dứt khoát. Ném tôi lên tấm nệm ở phòng ngủ chính. Ngựk Giang Thời Tự áp sát, đầu ngón tay anh véo nhẹ vành tai tôi: "A Lê, tình yêu là chiếm đoạt, là h/ủy ho/ại, là bất chấp th/ủ đo/ạn. Cho nên em cứ tiếp tục ép buộc anh đi."

Hơi nóng từ vành tai lan ra khắp cơ thể. Oxy bị cư/ớp đoạt một cách tùy tiện, tôi suýt ngất đi. Trong đầu chỉ còn một suy nghĩ. Rốt cuộc là ai đang ép buộc ai?

Sau khi mọi chuyện kết thúc, tôi mệt đến mức ngay cả ngón tay cũng không muốn động đậy, chỉ có thể để Giang Thời Tự bế vào bồn tắm. Anh hôn lên trán tôi ướt đẫm mồ hôi: "Sau này đừng nói chia tay nữa."

Họng tôi khản đặc đến mức không thốt nên lời, chỉ có thể tủi thân gật đầu.

Nhớ lại ngày xưa, Giang Thời Tự bị tôi lén hôn một cái thôi cũng đỏ mặt.

Bây giờ… Tất cả là tại tôi ngày xưa đã không kiềm chế được, lừa anh lên giường.

Kế sách hiện tại, chuồn là thượng sách.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đừng Diễn Nữa, Chúng Ta Thích Thầm Nhau Mà

Chương 10
Năm thứ 3 tôi thích Lâm Uyên, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và anh trai tôi. "Em cậu cũng 22 tuổi rồi nhỉ? Sao chưa từng thấy em ấy yêu ai vậy?" Anh tôi đáp: "Hình như đúng thật. Chưa bao giờ thấy nó thân thiết với cô gái nào cả." Lâm Uyên thở dài: "Cậu đúng là chẳng quan tâm em mình gì hết. Để hôm nào tôi giới thiệu cho em ấy một đối tượng xem mắt. Em ấy cứ như trẻ con vậy, phải tìm người trưởng thành một chút mới được." Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực. Chắc chắn anh đã biết tôi thích anh rồi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Người ta đã nói đến mức này rồi, chẳng phải có nghĩa là không thích tôi sao? Thế là tôi lập tức lấy điện thoại gọi cứu viện. Tôi gọi một đàn em khóa dưới đến, nhờ em ấy giả làm bạn gái mình. Tôi cứ tưởng lần này mọi chuyện sẽ trót lọt. Ai ngờ em ấy vừa xuất hiện, sắc mặt của cả Lâm Uyên lẫn anh trai tôi đều tái mét.
453
2 MẸ NẤM Chương 11
5 Ngôi sao may mắn Chương 13
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
10 BỐI Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm

DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN

Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
Tác giả: La Tiểu Kỳ Editor: Ting Ting Tang Tang Trong làng chúng tôi có một tục lệ báo tang, gọi là “Hiếu tử dập đầu, quỳ lạy khắp phố”. Tục này quy định sau khi người già qua đời, con trai phải đến từng nhà trong làng dập đầu báo tang. Người bề trên sẽ đi phía sau gõ chiêng và hô lớn: “Hiếu tử dập đầu!”. Người ta nuôi con để lo lúc cuối đời, cũng chỉ mong đến ngày này được ra đi một cách vẻ vang, trang trọng nhất. Nếu nuôi con mà bất hiếu, không chịu dập đầu báo tang, thì người chết sẽ nhắm mắt không yên.
Linh Dị
232.69 K