Ngộ Lan

Chương 9

26/10/2024 21:50

Tháng Chạp, tuyết phủ trắng cành cây.

Khi chuông báo tang vang lên trên bầu trời kinh thành, ta có phần kinh ngạc nhưng cũng không bất ngờ. Sức khỏe của hoàng đế, vị biểu cữu của ngày càng suy yếu từ lúc đông đến, và cơn b ạ o b ệ n h này đến quá đ ộ t n g ộ t, không ai kịp trở tay.

Thái y nói rằng bệ hạ đã làm việc quá sức trong thời gian dài, lại phụ thuộc nhiều vào đan dược, nên mặc dù bề ngoài có vẻ khỏe mạnh, bên trong đã tổn hại nghiêm trọng. Khi trời trở lạnh, một trận phong hàn đã kéo theo tất cả những căn b ệ n h tiềm ẩn, dẫn đến nhiều b ệ n h cùng phát tác khiến thái y cũng bó tay.

Thái hậu đã cao tuổi, thấy Hoàng thượng b ệ n h nặng nên bà cũng suy sụp theo. Cả Hoàng đế lẫn Thái hậu đều ngã b ệ n h, triều chính vì thế dồn lên vai Thái tử vẫn còn trẻ tuổi.

Giang Phong Ngộ, người được Hoàng đế chọn làm phụ chính cho Thái tử, chắc chắn sẽ là người đầu tiên mở đường cho Thái tử từ khi Thái tử chính thức chấp chính.

Ông ngoại từng gửi tin cho ta, nói rằng bệ hạ có thể sẽ không qua khỏi mùa đông này. Thái hậu cũng đã già, nếu phải chịu cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, nỗi đ a u mất con ở tuổi già sẽ là khó mà vượt qua được. Ông ngoại dặn ta sớm chuẩn bị tâm lý cho tình huống x/ấu nhất.

Giang Phong Ngộ đã vào cung nhiều ngày nay.

Trong khoảng thời gian đó, ta có gửi thẻ bài vào cung nhưng không có hồi đáp, không có chiếu chỉ, ta không thể vào cung.

Cho đến khi tiếng chuông tang vang lên, ta đứng trên lầu các, hướng về phía hoàng cung xa xăm, ngẩn ngơ.

Tuyết phủ trắng cả kinh thành, chỉ có những lá cờ xí trên các góc lầu vẫn còn phấp phới trong gió. Bức tường thành đỏ thẫm dưới ánh tuyết càng thêm phần kiêu hãnh.

Tiếng chuông tang vang lên từng hồi, chấn động cả kinh thành. Không biết ai là người khởi đầu, nhưng tiếng than khóc rời rạc dần hòa vào nhau trở thành những tiếng gào khóc t h ê l ư ơ n g, ngập tràn khắp phố phường.

Tuyết rơi tĩnh lặng, người khóc t h ả m t h i ế t.

Năm Ninh Xươ/ng thứ bốn mươi mốt, ngày hai mươi lăm tháng Chạp, hoàng đế b ă n g h à tại cung Trường Lạc, thụy hiệu Cảnh Huệ hoàng đế.

Hoàng đế b ă n g h à, khắp kinh thành, các chùa chiền và cung điện gióng đều gióng chuông tang ba vạn lần, q u ố c t a n g ba năm.

Ba ngày sau khi hoàng đế b ă n g h à, trong cung có người truyền chỉ, Thái hậu muốn gặp ta.

Những lá cờ xí trên góc lầu đã thay bằng cờ t a n g trắng xóa. Tuyết vẫn rơi không ngừng. Ta vội vã khoác áo choàng, bước nhanh về phía hoàng cung. Tiểu Đào che ô, chạy theo phía sau, tuyết ngấm vào giày làm ướt cả vớ. Ta bước đi một cách nặng nề, lòng dâng lên một dự cảm không lành.

Bên ngoài cung Thọ Khang, một hàng cung nữ thái giám quỳ lặng lẽ, tuyết phủ trắng trên người, trông như những bức tượng đ/á.

Trong điện rất đông người, có cả những người ta quen và không quen. Các công chúa và hoàng tử đều quỳ thành hàng bên giường, Thái tử quỳ ở phía trước, trông rất tiều tụy. Ta bước tới, nhất thời có chút ngẩn ngơ. Chỉ mới vài ngày không gặp, Thái hậu đã già đi rất nhiều. Gương mặt đầy nếp nhăn, nụ cười hiền từ cũng không còn nữa. Thân hình bà g/ầy rộc, ánh mắt đ ờ đ ẫ n, không còn sinh khí.

Mắt ta c a y x è, từ từ quỳ xuống.

Thái tử trông rất tiều tụy, mắt đầy tơ m á u, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, đ a u b u ồ n. Thấy ta đến, Thái tử ghé sát tai Thái hậu khẽ nói: “Hoàng tổ mẫu, A Lan đến rồi.”

Dường như thái hậu không còn nhìn thấy gì nữa. Nghe Thái tử nói, bà mới như sống lại, đôi tay g/ầy guộc bắt đầu khua khoắng, miệng há ra muốn nói nhưng chẳng thể phát ra âm thanh.

Ta vội nắm lấy tay bà, áp mặt vào. Nước mắt không kìm được mà trào ra: “Cô tổ mẫu, A Lan ở đây.”

Bàn tay khô khốc của thái hậu sờ lên mặt ta, rất lâu sau bà mới mỉm cười. Lớp da nhăn nheo chùng xuống tạo thành từng lớp nếp gấp.

Thái hậu muốn nói gì đó, nhưng cổ họng đã không còn sức.

Ta cứ thế nhìn vị lão nhân ấy dần dần m ấ t đi sinh khí. Bà như chìm vào giấc ngủ, mặt mỉm cười, dường như đã ra đi trong mãn nguyện.

Thái tử bật khóc x é r u ộ t gọi một tiếng “Hoàng tổ mẫu”, các công chúa hoàng tử khác cũng bật khóc nức nở.

Ta đ ờ đ ẫ n nhìn thái hậu, muốn khóc nhưng cổ họng như bị c h ặ n lại, không thể phát ra âm thanh nào, chỉ còn nước mắt không ngừng tuôn rơi.

Thái hậu cuối cùng cũng không thể vượt qua nỗi đ a u m ấ t con, ra đi trong nụ cười mãn nguyện.

Tiếng chuông tang lại một lần nữa vang vọng khắp kinh thành.

Khi ta ra khỏi cung Thọ Khang, tuyết vẫn chưa ngừng rơi, một cơn gió lớn thổi qua, cuốn tuyết bay mịt m/ù.

Dưới bậc thềm cung Thọ Khang, Giang Phong Ngộ đứng đó chờ ta. Dường như y đã đứng đó rất lâu, tuyết phủ trắng lên vai và tóc. Y nhanh chóng bước tới, khuôn mặt tràn đầy lo lắng.

Ta bước đi l ả o đ ả o, không biết từ lúc nào áo choàng đã rơi xuống. Ta nhìn y gần như chạy tới, cởi áo choàng trên người xuống khoác lên người ta.

Ta ngước nhìn khuôn mặt y. Giang Phong Ngộ đã g/ầy đi nhiều, mắt đầy tơ m á u, vẻ mặt mệt mỏi giống như Thái tử.

Ánh mắt y tràn đầy lo lắng, ta nhìn y rồi khẽ nói: “Giang Phong Ngộ, ta không còn cô tổ mẫu nữa rồi.”

Y nhìn ta, trông y còn buồn hơn ta, rồi nhẹ nhàng ô m lấy ta: “Không sao đâu.”

Ta đứng yên không động đậy, lặp lại: “Giang Phong Ngộ, ta… không còn cô tổ mẫu nữa rồi.”

Y s i ế t c h ặ t tay ôm ta c h ặ t hơn, giọng nói dịu dàng: “Không sao đâu, khóc đi, khóc ra sẽ thấy dễ chịu hơn. Ta ở đây, luôn ở đây.”

Cảm giác c h u a x ó t lại trào lên. Ta ô m c h ặ t lấy Giang Phong Ngộ, òa khóc nức nở.

Gió Bắc rít lên từng hồi. Thân hình Giang Phong Ngộ trông có vẻ mỏng manh, nhưng lại ấm áp vô cùng.

Ta m ồ c ô i mẹ từ nhỏ. Từ khi mẫu thân q u a đ ờ i, phụ thân ta cũng không tái hôn. Thái hậu thương ta m ồ c ô i mẹ từ sớm, nên trước khi ta đến tuổi cập kê, bà vẫn nuôi dưỡng ta trong cung. Ta không thân thiết với hoàng đế biểu cữu, nhưng lại có tình cảm vô cùng sâu đậm với Thái hậu. Chính nhờ bà mà suốt những năm không có mẹ, ta chưa từng cảm thấy thiếu thốn tình yêu thương.

Khi Thái hậu còn sống, ta không cảm thấy gì. Chỉ nghĩ bà đã già, vẫn thích lo toan việc nhỏ nhặt. Đến khi thấy bà như những lão nhân khác đối mặt với cái c h ế t, ta h o ả n g s ợ đến mức không thể khóc được. Chỉ khi gặp Giang Phong Ngộ, nỗi đ a u mới thực sự ập đến, như có một phần nào đó trong cơ thể bị lấy đi vĩnh viễn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
4 10 năm vây hãm Chương 10
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trăng Soi Xuân Các

Chương 6
Thiếp vốn là người mù lòa. Đêm tân hôn, khi bàn tay kia vén khăn hồng lên, thiếp đã rõ trong lòng, kẻ này chẳng phải phu quân của thiếp – Tần Vương. Mà chính là ám vệ thân cận của vương gia. Cũng là ân nhân đã cứu thiếp khỏi dòng nước lạnh hôm ấy. Chẳng ai hay biết, tuy thiếp sinh ra đã khiếm thị, nhưng lại có một bản lĩnh hơn người – ngửi hương mà biết rõ thân phận. Thiếp giả vờ không hay, khẽ gọi: "Phu quân." Người kia khẽ dạ, dù ra sức che giấu sự bất an, nhưng thiếp vẫn nghe rõ nỗi hồi hộp trong giọng nói: "Ừ, vi phu đây. Giờ đã khuya, nương tử hãy uống chén rượu giao bôi rồi sớm nghỉ ngơi đi." Khóe môi thiếp khẽ nhếch lên. À, thiếp đã tỏ tường. Ám vệ này chính là kẻ thế thân mà Tần Vương tìm đến. Sau khi thoát nạn dưới nước, thiếp đã sai người tra xét rõ mọi sự, cũng biết Tần Vương giấu người đẹp trong nhà vàng, nuôi một ý trung nhân. Vương gia cưới thiếp, chỉ vì ham muốn gia thế, con gái nhà phú hộ bậc nhất thiên hạ. Nhưng Tần Vương ngàn sai vạn sai, thực sự không nên toan tính hại thiếp.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
1