Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 1559: Người tới không có ý tốt

05/03/2025 14:23

Trong lúc Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm, lại nghĩ tới đại ki/ếm thế giới bắc mạch. Từ sau khi mình tới Vĩnh Hằng Tiên Vực, mặc dù hạn chế đối với mình sử dụng đã biến mất, nhưng vẫn không có chuyện nhận chủ.

Hồi lâu, Bạch Tiểu Thuần ch/ôn chuyện này ở trong lòng. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Công Tôn Uyển Nhi. Về phần nàng nói sẽ được Tà Hoàng đổi đi, chuyện này Bạch Tiểu Thuần không để ý tới. Hắn muốn chính là ném danh trạng. Thậm chí từ một khắc kia khi Công Tôn Uyển Nhi đáp ứng rời đi, Bạch Tiểu Thuần đã ý thức được Công Tôn Uyển Nhi nhất định là biết một ít chuyện mình không biết, cho nên mới có lòng tin cùng nắm chắc, cam tâm tình nguyện rơi vào trong tay bản tôn sau, bị Bạch Tiểu Thuần buộc đi.

- Sau Thái Cổ là cảnh giới gì?

Bạch Tiểu Thuần hỏi.

- Sau Thái Cổ sao?

Công Tôn Uyển Nhi mỉm cười, trong mắt lộ ra sự khát vọng. Hồi lâu sau, nàng nhẹ giọng trả lời.

- Sau Thái Cổ.. chính là... Chúa tể!

- Trên thế giới này, đến nay mới xuất hiện ba vị chúa tể. Bọn họ không phải lần lượt xuất hiện, mà là ba vị Nhân Tổ vĩ đại ở cùng một thời đại!

- Bọn họ là ai, ngươi chắc cũng biết. Lời đồn đại thần thoại lưu truyền ở thế giới Vĩnh Hằng tất nhiên đều là sự thật!

Công Tôn Uyển Nhi hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời.

Cự Q/uỷ Vương trầm mặc, cũng ngẩng đầu nhìn lên. Hắn nhìn thấy được nửa khuôn mặt, còn có bàn tay to hai bên hình thành ngọn núi vô biên vô hạn!

Mỗi lần Cự Q/uỷ Vương nhìn thấy được bầu trời kỳ dị này, hắn đều sẽ giống như Bạch Tiểu Thuần, t/âm th/ần chấn động vô cùng.

- Về phần làm như thế nào có thể đột phá Thái Cổ, thành là Chúa Tể, chuyện này ta không thể biết được. Sợ là hai đại Hoàng giả, cũng còn đang tìm ki/ếm theo đuổi.

Công Tôn Uyển Nhi mỉm cười, ánh mắt từ bầu trời thu hồi lại nhìn biển Vĩnh Hằng phía xa.

Cuối tầm mắt của nàng, trên biển Vĩnh Hằng, đã xuất hiện sương m/ù loãng. Sương m/ù này ở phía trước vô cùng nồng đậm, mơ hồ, giống như hình thành một vòng tròn cực lớn.

Mà ở trung tâm vòng tròn này... Cũng chính là mảnh đất trung tâm của biển Vĩnh Hằng. Nơi đó có một mảnh lục địa.

Hoặc sử dụng hòn đảo để hình dung thì càng thỏa đáng hơn. Ở đây, là thánh địa của cả đại lục Vĩnh Hằng. Ở đây là nơi khởi ng/uồn của tất cả mọi người ở đại lục Vĩnh Hằng!

Ở đây, đã từng có ba bức tượng kinh thiên đứng sừng sững!

Thân thể chúa tể sau khi t/ử vo/ng, hình thành bức tượng!

Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu, từ phía xa nhìn về chỗ bức tượng đang đứng. Trong mắt của hắn lộ ra vẻ phức tạp, còn có hồi ức. Hắn là từ nơi này bị truyền tống ra ngoài. Lúc này đi ngang qua, ánh mắt có thể nhìn thấy được, chỉ là một mảnh trống trải, tồn tại dấu chân cực lớn ở trên đảo nhỏ phía xa.

Nghĩ đến trước khi thân thể Khôi Tể vỡ nát, hắn đứng ở nơi đó. Trong cơ thể hắn, chính là thế giới Thông Thiên.

Trên chiến thuyền rắn mối xươ/ng trắng, một mảnh yên tĩnh. Không có người nói chuyện, để mặc cho chiếc chiến thuyền này xuyên qua sương m/ù ở chỗ này, thẳng cho tới khoảng không bên trong đảo nhỏ, không dừng lại, gào thét đi xa.

Nhưng ánh mắt của Bạch Tiểu Thuần lại trước sau không rời khỏi nơi này, không biết là đang suy nghĩ cái gì. Theo chiến thuyền đi xa, sương m/ù một lần nữa bao trùm hòn đảo phía sau. Theo biển Vĩnh Hằng phía trước, trong bọt sóng ngập trời, Bạch Tiểu Thuần thở ra một hơi thật dài.

- Chúa tể...

Dường như trên đoạn đường trước đó, những lời muốn nói đã nói xong. Ở phần đoạn đường phía sau, ba người trên chiến thuyền đều trầm mặc xuống. Cự Q/uỷ Vương nghĩ đến Man Hoang. Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến Nghịch Hà Tông. Trong lòng lúc này Công Tôn Uyển Nhi cũng có xúc động.

Một mặt là mình trở thành chủ ý thức. Mặt khác là càng tới gần Thánh Hoàng Triều, nàng nhìn như bình thường, nhưng trong lòng vẫn còn có chút bất đắc dĩ.

Nhất là khi chiến thuyền chỉ còn cách chỗ đại lục Tiên Vực của Thánh Hoàng Triều đã không xa, Bạch Tiểu Thuần đứng lên.

- Công Tôn Uyển Nhi, sắp đến rồi. Đắc tội.

Thần sắc Công Tôn Uyển Nhi có vẻ rất lạnh nhạt, gật đầu. Nàng hiểu rõ, việc phong ấn vẫn là phải có. Đây không phải là ở hại nàng, mà là phải biểu đạt ra một loại thái độ. Đồng thời, cũng để cho nàng lúc được Tà Hoàng đổi quay về, càng thuận lợi một ít.

- Tiểu ca ca, ngươi nhẹ một chút... Uyển nhi sợ đ/au.

Công Tôn Uyển Nhi đột nhiên mềm mại nói nhỏ. Âm thanh truyền vào trong tai Bạch Tiểu Thuần, khiến cho tim Bạch Tiểu Thuần cũng run lên. Cự Q/uỷ Vương càng hít thở dồn dập.

Liếc mắt nhìn Công Tôn Uyển Nhi, Bạch Tiểu Thuần nói thầm mấy câu. Hắn giơ tay phải lên, bấm quyết chỉ một cái. Nhất thời lực trường sinh của hắn tản ra, hình thành phong ấn dung nhập trong cơ thể Công Tôn Uyển Nhi. Sau khi cấm chế toàn diện, khí tức của Công Tôn Uyển Nhi thoáng cái lại yếu đi. Nàng ngồi ở chỗ đó, sắc mặt cũng tái nhợt, yêu kiều thở hổ/n h/ển.

Nhưng càng như vậy, bộ dáng đáng thương này của nàng, càng khiến cho vẻ đẹp của nàng thêm loá mắt.

Bạch Tiểu Thuần không dám nhìn thêm. Hắn đứng ở đầu thuyền nhìn về nơi xa xăm. Tiên Vực của Thánh Hoàng Triều càng ngày càng gần.

Rất nhanh, đại lục Tiên Vực đã chậm rãi xuất hiện ở trong mắt. Cũng chính là vào lúc này, trong lòng Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên chấn động, mắt lập tức híp lại. Ở trên đại lục Tiên Vực này, lúc này đột nhiên có một đạo khí tức cường hãn giống như lợi ki/ếm được rút ra khỏi vỏ vậy, chợt bạo phát!

Theo khí tức này bạo phát, trời cao giống như bị quấy đảo, gió nổi mây phun. Tiếng sấm vượt qua sóng biển Vĩnh Hằng. Một đạo ki/ếm khí, lại từ trên đại lục Tiên Vực trực tiếp phóng lên cao!

Ki/ếm khí này chừng vạn trượng. Trong tiếng n/ổ vang, giống như muốn đ/á/nh nát bấy tất cả. Với thế như chẻ tre, nó gào thét lao đến. Trên đường nó đi, hư vô đều vỡ nát. Khí thế càng lúc càng mạnh. Cho nên khiến cho dưới chiếc chiến thuyền rắn mối xươ/ng trắng này, thân thể đều chấn động, trong mắt lộ ra sự sắc bén mãnh liệt.

Thậm chí hư không xung quanh chiến thuyền này, ở trong một chớp mắt này, đều giống như bị phong ấn, hình thành một áp lực cường hãn, giống như muốn tất cả mọi thứ bên trong, đều bị nghiền thành thịt nát!

Cự Q/uỷ Vương lộ ra sắc mặt nghiêm trọng. Thậm chí khóe miệng cũng tràn ra m/áu tươi. Thần sắc Công Tôn Uyển Nhi biến hóa, Bạch Tiểu Thuần đứng ở đầu thuyền, ở dưới uy áp này t/âm th/ần cũng chấn động. Cho đến ki/ếm khí kia ở trong tiếng n/ổ vang, xuất hiện ở phía trước chiến thuyền, hóa thành bóng dáng của một người trung niên mặc áo bào màu trắng, có một mái tóc bạc, thần sắc lạnh lùng nghiêm nghị!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Chết, Tôi Cưới Nhầm Một Tiểu Công Khóc Nhè

9
Tôi, Tống Cảnh Thần, đã chết vào năm hai mươi bốn tuổi, nguyên nhân cái chết là tai nạn xe cộ. Tài xế say rượu lái xe, sau khi tông trúng tôi thì bỏ trốn. Mẹ tôi không nỡ xa tôi, nên đã sắp xếp cho tôi một cuộc minh hôn. Bà hướng về phía không khí gọi lớn: “Con trai, lão đạo sĩ nói con đang ở trong nhà mình, con ở đâu vậy?” “Mau lại đây, mẹ có chuyện muốn nói với con.” Tôi vừa bay lững lờ đến bên cạnh bà thì đã nghe thấy bà nói: “Con trai à, mẹ biết con chưa từng yêu đương, nên mẹ đã tìm cho con một cuộc minh hôn.” Minh hôn. Tôi sững người, theo bản năng mở miệng: “Mẹ đừng đùa nữa.” Làm gì có cô gái nào bằng lòng gả cho một con ma chứ, mẹ đừng ép buộc con gái nhà người ta. Được rồi, tôi lại quên mất rằng bọn họ không nghe thấy tôi nói. Mẹ tôi tiếp tục nói: “Nhưng mẹ không tìm được cô gái nào phù hợp cho con, nên mẹ tìm cho con một cậu con trai, hơn nữa cậu con trai này bát tự rất cứng, lại còn rất đẹp, con nhất định sẽ thích.” Lần này tôi lại sững sờ thêm lần nữa. Con trai? Không phải chứ, mẹ. Nhà ai bình thường lại ghép minh hôn cho con trai mình với một cậu con trai vậy?
Boys Love
Linh Dị
0