"Năm đó sau khi được nhận nuôi em đã luôn muốn quay về tìm anh, nhưng ba mẹ nuôi yêu cầu rất cao, mãi đến năm nay em mới tốt nghiệp ở Đức về được..." Hạ Trì vừa nói vừa chớp mắt: "Nhưng anh Lâm Sơ này, bây giờ anh đã thực hiện được ước mơ trở thành ngôi sao lớn, thật tốt quá!"
Tốt... sao?
Bước chân vào giới giải trí ban đầu không phải vì tiền, nhưng sau này lại tất cả đều vì tiền. Tôi từ lâu đã quên mất sơ tâm của mình.
Vừa mới hoàn h/ồn, đang định mời cậu ấy đi ăn một bữa. Thì ở cửa văn phòng, một giọng nói quen thuộc vang lên gọi gi/ật tên tôi: "Lâm Sơ, sao em lại ở đây?"
8.
Hơi thở của tôi đông cứng trong tích tắc. Đây là... Khoa sản dành cho Omega kia mà?
Mùi Long Diên Hương quý phái áp đảo cả mùi t.h.u.ố.c sát trùng, anh tiến lại gần, hơi thở bao phủ lấy sau gáy tôi, "Lâm Sơ, cậu ta là ai?"
Tin tức tố của Tần Tư Yến mang theo cảm giác áp chế nặng nề, đôi mắt âm u lóe lên một tia nguy hiểm.
Hạ Trì cũng cảnh giác không kém: "Anh là ai? Buông anh Lâm Sơ ra!"
Trước khi hai người họ lao vào đ.á.n.h nhau, tôi vội vàng đứng dậy giới thiệu: "Hạ Trì, bạn thanh mai trúc mã của em, cậu ấy làm việc ở đây, hôm nay em đến thăm cậu ấy ôn chuyện cũ."
"Còn đây là Tần Tư Yến... bạn trai của tôi."
Hạ Trì ngây người hồi lâu, suýt chút nữa thì rớt cả cằm, "Vậy nên không phải là bạn đời của anh, mà là anh..."
Tôi vội vàng đưa Tần Tư Yến đi trước khi cậu ấy lỡ miệng nói ra điều gì không nên.
"Cơ thể anh hồi phục tốt rồi chứ? Nghe trợ lý Hứa nói hôm đó có một Omega bị rò rỉ tin tức tố, nên anh mới... ưm."
Vừa bước vào lối cầu thang bộ vắng người, Tần Tư Yến đã mạnh bạo xoay người tôi lại, ép tôi vào góc tường rồi hôn ngấu nghiến.
Khác hẳn với sự dịu dàng thường ngày, nụ hôn này mang theo chút nôn nóng, thậm chí có thể coi là th/ô b/ạo.
Cái tính chiếm hữu nực cười của Alpha mà.
"Đã phát tiết đủ chưa, Tần tổng?" Khi anh buông ra, tôi l.i.ế.m nhẹ bờ môi bị c.ắ.n đến tê dại nhưng may mắn là chưa chảy m/áu.
"Anh muốn ngửi tin tức tố của em." Tần Tư Yến gục đầu vào sau gáy tôi, lầm bầm: "Đã lâu lắm rồi, em không cho anh ngửi mùi của em."
Cả người tôi cứng đờ.
Đang định nhón chân tiếp tục dùng môi chặn miệng anh lại, thì ở phía đối diện đã có tiếng c/ắt ngang rất đúng lúc: "Tần tổng, Tống tiên sinh đã không còn gì đáng ngại nữa rồi, Ngài mau quay lại bên cạnh Ngài ấy đi ạ."
9.
Người nói chính là Hứa Dật.
Cậu ta vừa xuất hiện, dòng bình luận trên màn hình ảo lập tức nhảy ra liên tục:【Aaa thư ký nhỏ đáng thương quá, gh/en đến mức sắp khóc rồi kìa! Cái tên pháo hôi đáng tội c.h.ế.t này, dám ở ngay trước mặt người ta mà tình tứ với Công, tiện nhân...】
【Bao giờ mới chia tay? Rốt cuộc bao giờ mới chia tay đây! Tức c.h.ế.t tôi rồi...】
... Sắp rồi, sắp rồi mà.
Tôi thầm cảm ơn thư ký Hứa đã xuất hiện kịp thời, ngoan ngoãn lùi lại hai bước.
Nụ hôn định trao đi bỗng hụt hẫng, sắc mặt Tần Tư Yến lộ vẻ không vui, anh kéo mũ che lại cho tôi. Anh ghé tai giải thích rằng đến đây là vì công sự, rồi mới không tình nguyện đi theo Hứa Dật rời khỏi.
Omega họ Tống đang m.a.n.g t.h.a.i kia chính là đối tác làm ăn. Tôi mỉm cười, tự nhủ trong lòng rằng thật ra anh chẳng cần giải thích làm gì.
Hợp đồng đã ghi rất rõ. Trong thời gian được bao nuôi, bên B không được can thiệp vào bất kỳ chuyện riêng tư nào của bên A. Trí nhớ của Tần Tư Yến đúng là càng lúc càng kém rồi.
10.
Rời khỏi bệ/nh viện, tôi mời Hạ Trì đi ăn một bữa. Nói là ôn chuyện cũ, thực chất là nhờ cậu ấy giữ kín bí mật.
Hôm nay Tần Tư Yến đã bắt gặp tôi, chắc chắn anh sẽ cho người điều tra hồ sơ bệ/nh án của tôi tại bệ/nh viện này trong ba tháng qua.
Hạ Trì im lặng trầm tư rất lâu. Mãi cho đến khi c/ắt nát nhừ miếng bít tết cuối cùng, cậu ấy mới như hạ quyết tâm mà ngẩng đầu lên: "Được, em sẽ giúp anh tiêu hủy những hồ sơ đó."
Tôi mỉm cười cảm ơn, đeo khẩu trang vào rồi lấy cớ có việc phải đi.
Nhưng cậu ấy lại níu tay tôi lại. Cậu ấy cúi đầu, nói khẽ: "Anh Lâm Sơ, anh thay đổi rồi."
...
Tối hôm đó về nhà, tôi m/ua mười mấy lọ nước hoa mùi nhựa thông. Thử đến mức khứu giác gần như tê liệt, tôi mới chọn được một mùi gần giống nhất. Dù sao thì mũi của Tần Tư Yến cũng thính lắm.
Tôi lo lắng không yên chờ anh về để dò xét thái độ, nhưng lại nhận được tin công ty ở nước ngoài có việc, anh phải đi công tác đột xuất.
Anh nói thời gian tới anh sẽ rất bận.
Dòng bình luận đột nhiên reo hò rộn rã:【Tới rồi tới rồi! Tình tiết đi công tác nước ngoài bị đ.á.n.h th/uốc, Thái t.ử gia cầm nhầm thẻ phòng rồi mặn nồng suốt đêm với thư ký nhỏ mà chúng ta mong đợi cuối cùng cũng tới!】
【Sau đêm nay, Thái t.ử gia sẽ hoàn toàn mê mẩn thụ bảo, tên pháo hôi chỉ còn nước bị vứt bỏ và phong sát thôi~!】
【Hì hì, tôi đã không đợi được để xem cảnh họ "lăn giường" rồi...】
Bàn tay đang xếp hành lý của tôi khựng lại. Hóa ra, đây chính là cái "bận" mà anh nói sao?
11.
Có lẽ vì bị những dòng bình luận kia làm cho buồn nôn. Đêm đó tôi đột nhiên bị nghén, cứ nôn khan không ngừng.