1
Ngày Lâm Yến Sâm đưa tôi ra nước ngoài, anh nói với tôi:
"Tô An Trạch, cả đời này anh cũng không muốn gặp lại em."
Ngay khoảnh khắc ấy, trái tim tôi như bị ai đó rạ/ch một đường dài, trầy xước và rỉ m/áu.
đ/au đến mức gần như tê dại.
Tôi cố gắng cười cợt hỏi anh:
"Anh, không đến mức đó chứ? Chẳng qua chỉ là s/ay rư/ợu rồi lỡ vượt giới hạn thôi mà."
"Em đâu có b/ệnh, anh sợ cái gì chứ?"
"Cái dáng vẻ anh bóp cổ em, sung sướng đến mức cả người run lên em vẫn nhớ rõ mồn một. Chẳng lẽ anh thật sự là trai thẳng bài xích đồng tính à?"
Lâm Yến Sâm thẹn quá hóa gi/ận.
Ngay trong ngày hôm đó, anh áp giải tôi lên máy bay xuất ngoại.
Suốt hai năm ba tháng.
Tôi chưa từng gặp lại anh.
Lần này lén trở về nước...
Cũng chỉ vì anh sắp kết hôn.
Tin anh kết hôn, tôi cũng là tình cờ nhìn thấy trên mạng.
Đối tượng là thiên kim nhà họ Lý ở Hải Thành — Lý Minh Ý.
Cô và Lâm Yến Sâm đúng là môn đăng hộ đối, ngang tài ngang sức.
Hai năm trước, khi Lâm Yến Sâm đưa Lý Minh Ý về nhà họ Lâm...
Tôi đã đá/nh cược tất cả để thổ lộ lòng mình với anh.
Nhưng thứ nhận lại chỉ là một câu:
"Tô An Trạch, từ trước đến nay anh chỉ coi em là em trai."
Anh hy vọng tôi và Lý Minh Ý có thể hòa thuận.
Bảo tôi kính trọng cô như chị dâu.
Nhưng tôi không làm được.
Tôi chỉ mong...
Lâm Yến Sâm thuộc về một mình tôi.
Thế nên, tôi và Lý Minh Ý luôn khắc khẩu.
Nếu Lâm Yến Sâm biết tôi lén về nước...
Chắc chắn anh sẽ cho rằng tôi đến phá đám cưới của anh.
Nhưng thật ra...
Tôi chỉ muốn nhìn anh một lần.
Muốn xem dáng vẻ anh mặc lễ phục, đứng trong nhà thờ tuyên lời thề với cô dâu...
Có phải thật sự hạnh phúc không.
Muốn xem...
Anh có thật sự gh/ét tôi đến vậy không.
Nhưng cuối cùng...
Tôi vẫn không được nhìn thấy dáng vẻ anh kết hôn.
T/ai n/ạn xảy ra giữa đường.
Mảnh kính vỡ xuyên thẳng qua ngựk tôi.
Khi ý thức gần như tan biến...
Điện thoại của Lâm Yến Sâm gọi tới.
Tôi còn tưởng ông trời thương xót.
Ít nhất cũng cho tôi được nghe giọng anh lần cuối trước khi ch*t.
Thế nhưng...
Khi tôi khó nhọc nhấn nút nghe.
Đầu dây bên kia vang lên...
Lại là giọng của Lý Minh Ý.
"Tô An Trạch, bất kể thế nào thì cũng là nhà họ Lâm nuôi cậu lớn khôn. Tôi không mong cậu biết ơn, nhưng ít nhất cũng đừng lấy oán trả ơn."
"Yến Sâm không muốn gặp cậu."
"Tôi cũng vậy."
Cuộc gọi bị cúp.
Ngay sau đó, cô gửi cho tôi một đoạn ghi âm.
"A Sâm, nghe nói Tô An Trạch thích cậu đấy? Có thật không?"
"Bị đàn ông thích thì cảm giác thế nào?"
"Gh/ê t/ởm lắm à?"
Giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên.
"Gh/ê t/ởm."
"Cứ tưởng cậu cưng Tô An Trạch lắm, còn nghĩ cậu ta đặc biệt với cậu. Ai ngờ sau đó cậu lại tuyệt tình đưa cậu ta đi."
"Nghe nói hai năm nay cậu ta sống ở nước ngoài rất khổ. Mấy người gây khó dễ cho cậu ta... có phải do cậu sắp xếp không?"
Tầm mắt tôi gần như nhòe đi.
Hơi ấm trong cơ thể từng chút một trôi mất.
Tôi ép bản thân tỉnh táo.
Chỉ mong được nghe Lâm Yến Sâm nói một tiếng...
"Không."
Nói rằng anh chưa từng sai người cố ý làm khó tôi.
Nhưng anh lại lạnh nhạt đáp:
"Là tự cậu ta chuốc lấy."
Khóe môi tôi cong lên thành một nụ cười tự giễu.
Thì ra...
Anh thật sự gh/ét tôi đến mức ấy.
May mà...
Tôi sắp ch*t rồi.
Nếu không...
Đám cưới của anh lại phải mất vui nữa.
Khoảnh khắc nhắm mắt lại.
Tôi nghĩ...
Nếu có thể làm lại.
Tôi sẽ không thích Lâm Yến Sâm nữa.
Bởi vì...
đ/au quá.