Âm Sát

Chương 4

28/01/2026 14:30

Tôi sang làng bên m/ua qu/an t/ài.

Khi kéo về nhà, thấy trước cửa xếp hàng dài những gã đàn ông lực lưỡng.

Mẹ tôi chống nạnh cười tươi: "Thúy Hoa à, con gái ngoan của mẹ, ch*t rồi vẫn ki/ếm tiền giúp mẹ."

Chẳng lẽ mẹ lại... Cho đàn ông chà đạp chị tôi nữa?

Tôi vội chạy vào gian nhà chính.

Chị tôi nằm ngửa trên chiếu.

Chị trông còn đẹp hơn hôm qua.

Da trắng như ngọc, tóc đen che phủ thân thể, mắt khép hờ, khóe miệng cong lên thành nụ cười, tựa như nàng công chúa ngủ trong rừng.

Xung quanh chị vẫn lố nhố đàn ông.

"Cút!" Tôi gào lên: "Cút ra khỏi đây ngay!"

Đám đàn ông không chịu: "Tao trả tiền rồi!"

Tôi hét lên với mẹ tôi: "Mẹ! Mẹ quên lời Trần Hà Tử dặn rồi sao? Không sợ chị hóa thành Âm Sát sao?"

Mẹ tôi trợn mắt: "Mày hiểu cái gì? Qu/an t/ài đắt lắm, tao đang thỏa mãn mong muốn của nó, để nó tự ki/ếm tiền m/ua qu/an t/ài đấy!"

Bà bước vào gian nhà chính, chọc chọc vào khóe miệng đang nhếch lên của chị, kh/inh bỉ: "Tao vốn là quả phụ tri/nh ti/ết nổi danh trong làng, sao lại sinh ra cái đồ d/âm đãng như mày chứ?"

"Đủ rồi, thật sự đủ rồi! Đừng hại chị nữa!" Tôi đi/ên cuồ/ng cầm chổi đ/á/nh vào đám đàn ông.

Khi đuổi hết mọi người đi, tôi nhận thấy nụ cười trên môi chị dần tắt lịm.

Làn da hồng hào trước đó từ từ hiện lên màu xám xịt của người ch*t.

Nước mắt tôi rơi xuống: "Chị ơi, em bất tài, không bảo vệ được chị. Em xin lỗi chị."

Tôi quỳ xuống ôm chị.

Mùi th/ối r/ữa xộc vào mũi, nhưng tôi bất chấp, bước từng bước về phía cỗ qu/an t/ài.

"Lúc nãy còn xinh đẹp rực rỡ, sao giờ lại th/ối r/ữa nhanh thế?" Đám đàn ông ngoài cửa thấy mặt chị xám xịt, đồng loạt nôn mửa.

Mẹ tôi hừ lạnh: "Gặp đàn ông là lẳng lơ, không có đàn ông thì hết sạch sinh khí. Đúng là đồ ti tiện!" Bà liếc mắt: "Lát nữa nó sẽ hạ huyệt, có ai muốn làm minh hôn với nó không?"

"Ai thèm cưới m/a chứ?" Một gã cười nhạo: "Ông nội tôi mới ch*t tối qua, ông ấy thích gái trẻ. Để ông ấy được nếm của lạ vậy."

"Người ch*t là lớn nhất, đừng có nói bậy!" Trần Hà Tử bước tới.

Ông ta lạnh giọng: "Bằng không sẽ kích động oán khí, đẩy nhanh tốc độ hóa thành Âm Sát!"

Trần Hà Tử bảo tôi đặt th* th/ể chị vào qu/an t/ài.

Đang định làm theo, chị trong tay tôi bỗng cựa quậy!

Thân hình uốn éo, môi lúc mở lúc khép, cổ họng phát ra tiếng kêu nhỏ.

Đôi mắt chị vẫn nhắm ch/ặt, nhưng con ngươi phồng lên, đảo qua đảo lại sau mí mắt như sắp bật ra ngoài.

Mẹ tôi nấp sau lưng Trần Hà Tử, m/ắng: "Giữa ban ngày ban mặt mà còn uốn éo thế kia. Đúng là đồ d/âm đãng, không có đàn ông thì không sống nổi!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đổi Nhân Ngư Cũ Lấy Giao Nhân Mới

Chương 16
Trước khi qua đời, cha mẹ đã đặt mua cho tôi một nhân ngư để duy trì huyết mạch. Nhưng tôi sinh ra đã bị teo chân phải, vì thế nhân ngư của tôi vô cùng ghét bỏ tôi. “Loại tàn phế như cậu nên tránh xa tôi ra, cậu căn bản không xứng giao phối với tôi!” Sau khi Hứa Lạc Tinh lại một lần nữa đập phá đồ đạc, tôi hoảng loạn chạy ra khỏi nhà. Trong lúc lạc đường, tôi vô tình bước vào một thủy cung dưới biển sâu. Một chiếc đuôi cá màu bạc tuyệt đẹp vươn ra khỏi bể nước, quấn lấy eo tôi. Đôi mắt xanh trong veo của nhân ngư khẽ dẫn ánh nhìn tôi về tấm biển dựng bên cạnh: [Hàng lỗi, hoan nghênh đổi cũ lấy mới.] Trong mắt hắn ánh lên làn nước, phun ra một chuỗi bong bóng: “Chủ nhân… đưa tôi về nhà đi.” Đúng vậy, cũng nên thay nhân ngư trong nhà bằng một nhân ngư mới rồi. Nhưng khi tôi yêu cầu Hứa Lạc Tinh dọn đi, cậu ta lại dùng đuôi chặn trước cửa, hai mắt đỏ ngầu: “Cậu… chỉ vì nhân ngư hèn đó mà không cần tôi nữa sao?”
475
4 Hạ Cổ Chương 27

Mới cập nhật

Xem thêm