Ngạ Mộng Sử Đồ

Chương 11: Đáng Gia

05/05/2026 12:58

"Thế này là có ý gì?" Thi Quan Minh xỏ chân vào chiếc quần ống dài ống ngắn, cảm giác khó chịu không sao tả xiết, "Đồ đưa cho chúng ta toàn là hàng lỗi à?"

Quảng Hồng Nghĩa dùng tay sờ chất liệu vải, lại nhìn qua cách ăn mặc của mọi người, một lúc sau sắc mặt đột ngột đại biến: "Hỏng rồi! Đám người này coi chúng ta là vật thế thân!"

Hứa Túc là người phản ứng lại sớm nhất: "Ý ông là nhà này dùng chúng ta để chắn tai ương?"

Quảng Hồng Nghĩa sa sầm mặt mày gật đầu, ánh mắt âm lãnh nhìn ra bên ngoài, giọng nói cũng hạ thấp xuống: "Mẹ kiếp, đáng lẽ phải nhận ra từ sớm mới phải, bọn họ gọi chúng ta là Phúc khách."

Thi Quan Minh vốn đã sợ đến mức h/ồn xiêu phách lạc, giờ gặp chuyện này càng thêm kinh hãi, r/un r/ẩy truy hỏi: "Mọi người, mọi người đang nói cái gì thế, có thể nói... nói rõ hơn một chút được không?"

Quảng Hồng Nghĩa chẳng buồn để ý đến gã, quay đầu nhìn những người còn lại: "Mọi người còn nhớ trong kịch bản, tấm thiệp mời viết gì không?"

"Phong phủ mời chúng ta đến, nói là để tổ chức một nghi lễ, việc cụ thể không nhắc tới, chỉ nói sau khi xong việc sẽ có hậu tạ." Dương Tiêu lên tiếng trước.

"Lũ khốn này chính là tìm chúng ta đến để làm bia đỡ đạn, làm kẻ ch*t thay đấy!" Quảng Hồng Nghĩa hít sâu một hơi, bấy giờ mới bình tĩnh lại giải thích cho mọi người, "Phúc khách, hay còn gọi là Ân khách, đó là cách gọi mỹ miều. Còn gọi thô thiển thì là Trấn khách, dân gian hay gọi là Đáng Gia (Kẻ chắn nạn), nghĩa là được chủ nhà thuê về để giúp trấn tai giải sát."

"Người làm được cái nghề Đáng Gia này cũng chẳng phải hạng tầm thường, người lành lặn bình thường chắc chắn không làm nổi. Tốt nhất là phải t/àn t/ật bẩm sinh hoặc dị dạng, không thì cũng phải là kẻ từng gặp đại nạn, tóm lại phải dính ít nhất vài thứ trong Ngũ tệ Tam khuyết*, bằng không mạng không đủ sát thì chẳng trấn nổi mấy thứ kia đâu."

"Đáng Gia là nghề làm ăn bất chính, thuộc về các ngạch 'âm môn'. Những người này đều nổi danh khắp mười dặm tám hương là mạng cứng, trời không sợ đất không quản, là hạng hung tàn dám đào m/ộ hoang đêm khuya, gõ nắp qu/an t/ài, ki/ếm tiền dựa trên người ch*t."

"Thường là khi chủ nhà gặp nạn, hoặc gặp chuyện tà môn, trêu chọc phải những thứ không sạch sẽ thì sẽ mời Đáng Gia đến xem giúp."

"Chuyện nhỏ thông thường thì Đáng Gia chỉ cần liếc mắt qua, đứng giữa căn phòng trống ch/ửi rủa vài câu hung á/c, lấy thanh đ/ao từng gi*t chóc ch/ém hai nhát vào cánh cửa để phá sát khí là xong. Nhưng nếu gặp phải chuyện hóc búa thì đúng là phải b/án mạng. Có những loại 'Diệt môn sát' không giải nổi, phải mời Đáng Gia đến mặc quần áo của người trong nhà, giả làm chủ nhà sinh sống tại đó, ăn mặc sinh hoạt đi lại đều phải có phong thái y hệt chủ nhân. Như vậy, những thứ dơ bẩn kia sẽ lầm tưởng Đáng Gia chính là người nhà đó, từ đó chuyển oán khí sang người Đáng Gia."

"Nhưng thường thì chẳng ai làm vậy cả, Đáng Gia cũng đâu có ngốc, người làm nghề này đều biết lượng sức mình, có những loại tiền ki/ếm được nhưng chẳng còn mạng mà tiêu."

Quảng Hồng Nghĩa vừa dứt lời, kết hợp với tình trạng quần áo trên tay mọi người, mọi chuyện đã quá rõ ràng: bọn họ đã bị người nhà họ Phong coi như những kẻ thế mạng.

Nghe vậy, Tô Đình Đình rùng mình một cái, mặt c/ắt không còn giọt m/áu, đứng không vững nữa, nghẹn ngào nói: "Thế... thế nếu chúng ta đã biết rồi thì đừng mặc mấy bộ đồ này nữa. Chúng ta chạy đi, chạy càng xa càng tốt, liệu có trốn thoát được không?"

Sử Đại Lực lắc đầu, giọng ồm ồm: "Không đơn giản vậy đâu. Nếu chúng ta không mặc, nhiệm vụ sẽ không thể tiến triển, chúng ta sẽ vĩnh viễn không tìm thấy manh mối then chốt để rời khỏi nơi này."

Trên quần áo của mỗi người đều có sinh thần bát tự, mọi người cùng nhau nghiên c/ứu và nhanh chóng đưa ra kết luận: những bát tự này thuộc về ba thế hệ.

Trong đó, bộ của Sử Đại Lực có bối phận cao nhất, nếu không đoán sai thì thuộc về Phong lão thái gia. Tiếp theo là bộ của Quảng Hồng Nghĩa, thuộc về Phong lão gia. Sau đó là ba người Dương Tiêu, Kha Long, Thi Quan Minh, họ cùng một lứa, chắc hẳn đều là thế hệ thứ ba nhà họ Phong, tức là ba người con trai của Phong lão gia.

Cuối cùng là hai người Hứa Túc và Tô Đình Đình, họ cũng được xếp vào huyết mạch thế hệ thứ ba nhà họ Phong. Điều này khiến Quảng Hồng Nghĩa suy nghĩ mãi không thông. Theo lý mà nói ở thời cổ đại, địa vị phụ nữ thấp kém, không có tư cách được xếp vào thế hệ thứ ba của dòng họ, dù cho có là con dâu đi chăng nữa.

"Không phải họ, mà là huyết mạch trong bụng họ." Dương Tiêu đột nhiên lên tiếng, "Họ đang mang th/ai, và vẫn chưa sinh nở."

Quảng Hồng Nghĩa ngẩn ra, sau đó liên tục gật đầu: "Đúng, cậu nói rất phải, đây chắc chắn là lời giải thích duy nhất rồi!"

Bây giờ nhiệm vụ đã dần rõ ràng, thân phận của bọn họ là Đáng Gia, đến Phong gia để gánh nạn cho 7 người trong gia đình họ.

"Mẹ kiếp, gánh nạn thì gánh nạn, nhưng cũng phải cho bộ đồ tử tế chứ, cái quần ch*t ti/ệt này ống dài ống ngắn, nhỡ có chuyện thật thì chạy sao nổi." Kha Long loay hoay với ống quần, cố làm sao cho dễ chịu hơn một chút.

"E là khó đấy. Có một thuyết về Đáng Gia nói rằng, ở lại nhà chủ không chỉ để chắn sát mà còn hấp thụ cả 'gia trạch khí' của họ. Thời gian càng dài, ngươi sẽ càng giống với người chủ mà ngươi đang đóng giả. Thứ này nghe bảo huyền diệu lắm, lâu dần không chỉ người hầu khó lòng phân biệt, mà ngay cả chính ngươi cũng sẽ coi mình là chủ nhân thật sự. Thế nên bắt buộc phải dùng vật ngoài thân để phân biệt."

"Bộ quần áo không vừa vặn này chính là để nhắc nhở ngươi từng giây từng phút rằng: ngươi không phải chủ nhân ngôi nhà này, ngươi chỉ là kẻ làm nghề bất chính, hạng Đáng Gia thân phận thấp kém bị người ta dùng tiền bạc dụ dỗ đến đây thôi."

"Đệch mợ, lũ tư bản ch*t ti/ệt!" Kha Long ch/ửi một câu.

"Liên quan gì đến tư bản ở đây, nếu anh không hám tiền, anh quý mạng thì đừng có đến, cũng đâu có ai dùng dây thừng trói anh tới đâu." Hứa Túc vặc lại một câu.

Có thể thấy, hiện giờ mọi người đều đã thích nghi với thân phận của mình. Thi Quan Minh và Tô Đình Đình cũng đã thay đồ xong. Người thì tay áo dài thượt, người thì váy thiếu một mảng, trông cả nhóm có vẻ nực cười đến khó tả.

Thời gian một nén nhang đã qua từ lâu, trước cửa vẫn không có động tĩnh gì, mặt trời đã lặn quá nửa, xem ra Phong lão gia sẽ không đến rồi.

Theo ý của bà lão lúc trước, Nhị công tử của Phong lão gia đã ch*t, có lẽ đôi lồng đèn trắng treo ngoài cổng phủ là để dành cho anh ta.

Mọi người cùng nhau đi ra ngoài, vừa ra khỏi cổng viện đã chạm mặt một đội hộ viện cầm gậy gỗ. Nhưng khi nghe nói họ là Phúc khách đến phủ, mấy tên hộ viện vai u th!t bắp lập tức chột dạ, liên tục đùn đẩy, bảo họ tìm người khác dẫn đường.

Vừa hay lúc đó, một tỳ nữ có nước da hơi ngăm đen đi ngang qua, liền bị tên giáo đầu hộ viện quát gọi lại, bắt cô dẫn họ đến u trạch ở hậu viện.

Biểu hiện của tỳ nữ cũng chẳng khác gì đám hộ viện, sống ch*t không đồng ý, nhưng tên giáo đầu trừng mắt quát tháo, buông vài lời đe dọa khiến cô ta đành phải nhận lời. Tên giáo đầu ấn chiếc lồng đèn trong tay vào tay tỳ nữ, nói đầy ẩn ý: "Đi mau về mau, trời sắp tối rồi đấy!"

Tỳ nữ nghe vậy không dám chậm trễ nửa giây, dẫn mọi người nhanh chóng đi về phía sâu trong phủ. Bước chân cô ta vội vã, nhưng đường đi thì càng lúc càng hẻo lánh. Sau khi đi ngang qua một tiểu viện hoang phế, Dương Tiêu đột nhiên có cảm giác quen thuộc đến lạ kỳ, từ những phiến đ/á xanh dưới chân cho đến bức tường gạch bên cạnh.

Ngay phía dưới bức tường gạch không xa là một cái giếng đ/á, bên trên bị một khối đ/á mài lớn đ/è ch/ặt, bịt kín miệng giếng.

*Chú thích: "Ngũ tệ Tam khuyết" là thuật ngữ trong phong thủy và tướng số Trung Hoa, chỉ những cái giá phải trả của người tiết lộ thiên cơ hoặc làm nghề huyền học:

-

Ngũ tệ: Góa, Bụi, Cô, đ/ộc, Tàn (Góa vợ, Góa chồng, Cô đơn, Không con cái, T/àn t/ật).

-

Tam khuyết: Tiền, Mệnh, Quyền (Thiếu tiền bạc, Đoản mệnh, Không có quyền lực).

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm