Ngày Ngày Dạy Dỗ Đại Ca Giang Hồ

Chương 4

16/03/2025 19:09

Tắm một cái mà mất tới hai tiếng đồng hồ.

Tôi bảo Lý Trạm ngủ chung giường với tôi.

Em vừa bị tôi dạy cho bài học, không dám nói gì.

Giường rộng, hai đứa mỗi người nằm một phía.

Lát sau, tôi hỏi: "Lý Trạm, nếu anh ôm em ngủ, em có đ/á/nh anh không?"

"Sẽ."

Tôi cười khẽ, nghiêng người ôm hắn từ phía sau.

Hắn cứng đờ người, bất động.

Tôi từ từ siết ch/ặt vòng tay.

Ch/ặt hơn, ch/ặt hơn nữa.

Như thế này... là không chạy thoát được rồi.

Sẽ không bỏ mặc tôi một mình nữa.

Năm 28 tuổi, bố tôi phá sản. Ông nhảy từ nóc công ty xuống, để lại cho tôi một x/á/c ch*t cùng món n/ợ ngập trời.

Để trả n/ợ, tôi v/ay mượn khắp nơi, mất hết thể diện. Trên bàn nhậu, tôi cười đùa chén chú chén anh, bị ép uống đến mụ mị.

Trong bữa nhậu hôm ấy, có cả Lý Trạm.

Kết thúc, tôi ôm gốc cây nôn thốc nôn tháo. Lý Trạm đưa chai nước, hỏi: "Thiếu tiền?"

Tôi súc miệng xong cười: "Thiếu nhiều."

Lý Trạm gật đầu: "Ngủ với đàn ông thì chịu được không?"

Tôi đáp: "Phải thêm tiền."

Hắn dập tắt điếu th/uốc, cười: "Trùng hợp, tôi thì nhiều tiền lắm."

Trùng hợp thật.

Lý Trạm trả n/ợ cho tôi, tôi ngủ với Lý Trạm.

Ngủ suốt mười năm.

Lý Trạm ch*t rồi.

Trước khi ch*t, hắn để lại cho tôi một khoản tiền: "Cảnh Chiêu, đừng vì tiền mà đi ngủ với người khác nữa, dễ gặp phải thằng đểu lắm."

Lần cuối tôi đến thăm Lý Trạm, em cười mà mắt đỏ hoe: "Hối h/ận quá. Giá mà biết trước sẽ gặp anh, nửa đời trước em đã tích đức hành thiện để cầu trường thọ rồi. Cảnh Chiêu, em không yên tâm..."

Không yên tâm điều gì, hắn không nói.

Chỉ dặn: "Cảnh Chiêu, sống tốt nhé."

Ngón tay hắn lướt qua tấm kính như đang lau nước mắt cho tôi: "Đồ ngốc, làm tình nhân chui lủi thế này mà cũng dám dính tình cảm à? Vô dụng. Đừng khóc, vì loại người như em không đáng đâu."

Đáng hay không, Lý Trạm không có quyền phán xét.

Hắn cũng chẳng khá hơn tôi, đôi nhẫn giấu trước ng/ực đến ch*t cũng không dám lấy ra.

Trở lại kiếp này, tôi chỉ có một nguyện vọng - tôi muốn Lý Trạm trường thọ bách tuế.

Tôi phải c/ứu em.

Tôi sẽ không để em bước lại con đường đen tối, rơi vào kết cục t/ử vo/ng nữa.

Em không tiếc mạng, tôi sẽ thay hắn trân trọng.

Hắn không nghĩ tới tương lai, tôi sẽ thay hắn vạch kế hoạch.

Dù kéo méo xươ/ng, dù quấn ch*t không buông, tôi cũng phải kéo em ra khỏi vực sâu, đưa em về con đường chính đạo.

Tôi mãi nhớ câu hối h/ận cuối cùng của Lý Trạm.

Không phải đến lúc ch*t hắn mới hối, mà em đã ân h/ận từ lâu, chỉ là lúc sống không dám thổ lộ, đến khi sắp ch*t mới dám thốt ra.

Lý Trạm rất thích nghe tôi kể chuyện đại học. Em bảo mình chưa từng học đại học.

Em nói, khi đã bước sai bước đầu, về sau không thể quay đầu lại được.

Em bảo, ai chẳng muốn trong sạch? Nhưng không phải ai cũng có thể sạch sẽ, phải sống đã rồi mới nghĩ đến sạch hay dơ.

Em nói, Cảnh Chiêu à, lúc trẻ, chẳng ai chỉ cho em phải làm sao, chẳng ai nói trước mặt em con đường nên đi.

Lần này, tôi nắm tay em, tôi sẽ chỉ cho em biết nên đi thế nào. Những thứ kiếp trước em khao khát mà không với tới, những việc muốn làm mà chưa thực hiện, tôi sẽ giúp em hoàn thành.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chàng trai 19 tuổi không thể tha thứ cho bản thân năm 29 tuổi

Chương 7
Kỳ Tứ ngoại tình. Lý Hàn là người bạn đời tào khang đã đồng hành cùng hắn suốt 10 năm. Đàn ông có tiền là đổi lòng. Hai năm, ba người, hai trai một gái. Nếu không phải vì người phụ nữ đó gọi điện thông báo cô ta đã có thai. Có lẽ Lý Hàn vẫn sẽ mãi tin rằng Kỳ Tứ là kẻ luôn nở nụ cười ngạo nghễ giữa chốn thương trường, bề ngoài giao du ứng xử nhưng trong lòng chỉ chứa duy nhất mình anh. Lý Hàn nhìn chằm chằm vào những bức ảnh chứng cứ mà người phụ nữ kia gửi đến, đầy những khoảnh khắc mập mờ, quấn quýt. "Sao? Vẫn không tin à?" "Tôi tin." Trong ảnh, bộ đồ Kỳ Tứ mặc chính là trang phục hắn diện trong đêm tiệc tất niên công ty năm đó, chiếc sơ mi do chính tay Lý Hàn chọn mua. Người phụ nữ kia đúng là có nhiều chiêu trò. Lý Hàn vốn tính tình ôn hòa, kín đáo, Kỳ Tứ cảm thấy chán cái sự nhạt nhẽo ấy nên tìm kiếm cảm giác mới lạ với những kẻ tươi trẻ hơn. Lý Hàn quyết định buông tay. Anh chuyển tiếp những bức ảnh kia cho Kỳ Tứ, chỉ kèm thêm hai chữ ngắn ngủn: [Chia tay.]
70
12 Tống Tuyên Kỳ Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm