Hoa nở rồi cũng sẽ có ngày tàn

Chương 1

01/11/2025 21:06

Còn nửa tiếng nữa là buổi hòa nhạc sẽ bắt đầu, tôi từ hậu trường nhìn ra hàng ghế VIP, chiếc ghế tôi đặt trước vẫn còn trống.

Triệu Gia Nhất vẫn chưa đến, nhưng 15 phút nữa là sẽ ngừng soát vé.

Tôi bỏ qua cảm giác sốt ruột, lấy điện thoại gọi cho cậu ta.

Cậu ta bắt máy rất nhanh, chuông chỉ reo lên một tiếng.

“Gia Nhất? Cậu đến đâu rồi?”

Không ai trả lời.

Trong điện thoại vang rõ tiếng bạn bè cậu ta đang nói chuyện.

“Ôi trời, anh Gia Nhất đỉnh quá, x/é vé luôn ư?”

“Vé này khó m/ua lắm đấy, x/é thì phí quá, Thẩm Cầm lại cáu kỉnh với anh cho xem.”

Kế đó là tiếng cười kh/inh miệt của cậu ta: “Ngày lễ mà, ai rảnh đi xem đàn ông biểu diễn chứ? Chẳng biết tự lượng sức mình.”

“Hơn nữa chỉ có một vé, tôi đi rồi, Yên Yên phải làm sao? Có thời gian thì tất nhiên tôi phải đi với bạn gái rồi.”

Trong lòng tôi chợt hiểu ra, cuộc gọi này chắc hẳn là do Lý Yên nghe máy.

Có lẽ là để tuyên bố chủ quyền.

“Thôi nào bảo bối, đừng gi/ận nữa, anh đã x/é vé rồi, chắc chắn không đi, đừng gi/ận nhé, ngoan nào~”

Tiếp theo là âm thanh hôn hít nhớp nháp cùng tiếng hò reo của mọi người.

Tôi không muốn nghe thêm, dứt khoát cúp máy.

Chỉnh lại ống tay áo vừa bị siết ch/ặt đến mức nhăn nhúm, tôi hít sâu một hơi để bình tĩnh lại.

Không sao đâu Thẩm Cầm, chẳng phải mày đã sớm đoán trước kết quả này rồi sao?

Dù sao mày cũng đã quyết định rời xa cậu ta, cần gì bận tâm đến một buổi hòa nhạc?

Như thế cũng tốt, dứt khoát cho xong.

Đèn sân khấu chợt tắt, hàng ghế khán giả vang lên tràng vỗ tay.

Tôi đứng thẳng lưng, chậm rãi bước ra ngoài.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
6 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
12 Nến Âm Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm