Lấy ơn báo đáp

Chương 1

22/04/2026 18:00

Cuộc gọi quốc tế xuyên b/án cầu vừa được thiết lập.

Tống Thanh Dực ở đầu dây bên kia lập tức bắt máy: “Lại đến giờ điểm danh rồi sao, anh?”

Giọng nói trầm ấm vang lên, thoáng chút mệt mỏi và bất đắc dĩ.

Rõ ràng đến thế, ấy vậy mà trước đây tôi chẳng nhận ra.

Lời chất vấn đi/ên cuồ/ng nghẹn lại nơi cổ họng, tôi đờ người ra.

Tống Thanh Dực nhanh chóng tiếp tục báo cáo: “Em vừa trang điểm xong, lát nữa sẽ quay cảnh ngoài trời... Anh xem, là cửa hàng chúng ta từng ăn chung 3 năm trước, Châu Châu đặc biệt dậy sớm, xếp hàng 2 tiếng để m/ua về…”

Châu Châu chính là "thụ bảo bối" mà bình luận nhắc tới, là trợ lý mới theo Tống Thanh Dực chưa đầy một năm.

Chẳng biết từ khi nào, mỗi một câu hắn nói, dường như đều phải nhắc đến Châu Châu.

Hóa ra mọi thứ đã có dấu hiệu từ lâu, chỉ là tôi quá vô tâm.

Một cơn đ/au nhói dâng trào trong lồng ng/ực.

Tôi đột nhiên cảm thấy mệt mỏi, ngắt lời Tống Thanh Dực đang nói liên hồi: “Dừng ở đây thôi, anh ngủ đây.”

Đầu dây bên kia lập tức im bặt: “Chỉ nói thế thôi sao?”

“Ừ.”

Bình thường những lần gọi điện, ít nhất cũng phải 20 phút.

Hôm nay mới 5 phút, chắc hẳn Tống Thanh Dực như trút được gánh nặng.

Hắn khẽ hạ giọng đầy phấn khích, thoáng chút r/un r/ẩy khó nhận ra: “Anh... Anh đợi em vào nhà vệ sinh…”

“Không cần đâu.”

Những lời đường mật ngọt ngào kiểu "anh sẽ yêu em mãi mãi", "nhớ em lắm", từ nay về sau đều không cần thiết nữa.

Tôi ép mình thốt lên: “Ngủ ngon.”

Rồi dứt khoát cúp máy.

Tay thoăn thoắt tắt nguồn điện thoại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm