Sau mấy lần đi nặng, đợi khi Giang Mộc Viễn dẫn đại phu về, Giang Thời đã nằm trên giường ngủ thiếp đi.

Đại phu bắt mạch cho thằng bé, không vui nói: "Tích thực không tiêu, may mà ứng phó kịp thời. Thằng bé này tỳ vị yếu, làm cha làm mẹ không nên cứ một mực bắt nó ăn nhiều."

"Muốn nhi tử được bình an, phải có ba phần đói và lạnh, buổi tối vẫn nên uống chút cháo loãng là được, không cần ăn quá nhiều. Tỳ vị của thằng bé này cần phải từ từ điều dưỡng, không nên vội vã."

Giang Thời mơ màng mở mắt, vừa hay nghe được câu này, mắt thằng bé lập tức mở to, cơn buồn ngủ chạy đi đâu mất.

Giang Thời sững sờ như bị sét đ/á/nh trúng, ta nắm lấy thời cơ, thành thạo giơ tay áo lên lau khóe mắt, ủy khuất liếc nhìn Giang Mộc Viễn một cái: "Ta đã nói không cần mời đại phu, nhưng cuối cùng chàng vẫn không tin ta!"

"Hai cha con vô lương tâm, tấm chân tình của ta, rốt cuộc cũng đã trao nhầm người rồi, hức hức hức—!"

10.

Giang Mộc Viễn tiễn đại phu về huyện thành, Giang Thời còn nhỏ, không chịu đựng được nên đã ngủ thiếp đi.

Ta đắp chăn cho thằng bé, rồi đi rửa mặt rồi về phòng ngủ. Trong lúc mơ màng, ta bỗng cảm thấy bên cạnh mình trũng xuống, một thân thể nóng bỏng kề sát lại.

Toàn thân ta lập tức cứng đờ.

Giang Mộc Viễn vươn tay ôm lấy eo ta: "Tô Cẩm, mấy năm nay nàng vất vả rồi."

Hơi thở nóng rực ở ngay bên tai, da đầu ta tê dại.

Tuy rằng Giang Mộc Viễn thực sự rất tuấn tú, nhưng chúng ta mới gặp nhau lần đầu mà, ta thật sự không thể làm gì được!

Ta giả vờ gi/ận dỗi, hất tay hắn ra: "Đừng chạm vào ta!"

Giang Mộc Viễn bỗng nhiên trở mình đ/è ta xuống dưới, một tay hắn kìm ch/ặt cánh tay ta khiến ta không thể nhúc nhích, một tay chậm rãi vuốt lên mặt ta, sau đó men theo má trượt xuống, dùng sức bóp ch/ặt cổ ta: "Tô Cẩm, nếu còn lừa gạt ta một lần nữa, ta sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t nàng!"

Ánh mắt Giang Mộc Viễn hung tợn, lóe lên tia sáng u ám trong bóng đêm, ta lập tức sợ đến phát khóc: "Chàng đang nói gì vậy, chàng buông ra—!"

"Ta hiểu nhi tử của mình, Thời Nhi chưa bao giờ biết nói dối." Tay Giang Mộc Viễn siết ngày càng ch/ặt, ta bị hắn bóp đến trắng mắt, gần như không thở nổi.

"Trước khi vào thôn, ta đã cho người đi nghe ngóng rõ ràng rồi, mấy năm nay nàng đã hành hạ Thời Nhi như thế nào."

"Tuy rằng không biết tại sao nàng đột nhiên lại trở nên tốt bụng, Tô Cẩm, ta chỉ cho nàng cơ hội cuối cùng. Nếu nàng còn dám phạm phải một lần nữa, ta sẽ tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t nàng!" Giang Mộc Viễn trở mình xuống giường, đi sang phòng bên cạnh ngủ cùng Giang Thời.

Ta ôm chăn ngồi trên giường, khóc thút thít. Mẹ kiếp sợ quá, Giang Thời sau này l/ột da rút gân ta, phụ thân thằng bé cũng chẳng phải hạng tốt lành gì!

Không ngờ Giang Mộc Viễn lại mẫn cảm và khó lừa dối như vậy, nhỡ đâu có ngày hắn biết ta không phải Tô Cẩm thật, liệu có coi ta là yêu m/a q/uỷ quái mà phóng hỏa th/iêu c.h.ế.t không?

Ta rùng mình, trong lòng lập tức đưa ra quyết định.

Ta phải ki/ếm thật nhiều tiền, đợi khi hóa giải mối th/ù h/ận của Giang Thời với ta, sẽ ôm bạc bỏ chạy.

11.

Ngày hôm sau, khi ta thức dậy, Giang Mộc Viễn đã đi rồi, Giang Thời ngồi ở cửa khóc.

Thấy ta đi ra, thằng bé lau nước mắt, bĩu môi: "Phụ thân ta đi rồi, nữ nhân x/ấu xa, ngươi đừng giả vờ nữa! Ta phải đi nhặt củi rồi, ngươi đừng hòng tìm cơ hội đ/á/nh ta!"

Ta đi đến một cái cốc vào đầu thằng bé: "Nhặt củi gì! Hôm nay là ngày đi học, con quên rồi sao? Mau đi đọc sách cho ta!"

Giang Thời quên cả khóc, kinh ngạc nhìn về phía cửa: "Ngươi thật sự chịu cho ta đi học sao? Phụ thân ta đi rồi, ngươi đừng diễn nữa."

"Khụ, cái đồ nhóc con vô ơn, lấy lòng tốt làm lòng lang dạ sói, kiếp trước ta đã gây ra tội nghiệt gì mà lại gặp phải hai người cha con các người chứ?" Ta từ trong nhà lôi ra một cái bọc vải, giúp thằng bé đựng sách vở và bút mực vào, rồi kéo tay nó: "Đi thôi, còn lề mề nữa là muộn học đấy!"

Trên đường đi đến thôn bên, Giang Thời luôn cúi đầu, thỉnh thoảng lại lén nhìn ta, rồi lại vội vàng cúi xuống, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Không cho ăn là tốt cho mình, đ/á/nh mình là vì mình, cho mặc y phục rá/ch cũng là tốt cho mình?"

"Lẽ nào mình thật sự đã trách lầm nàng ta?" Giang Thời nhỏ bé gõ tự vào đầu mình, rơi vào sự m.ô.n.g lung và bối rối tột độ.

Trường tư thục phải học cả ngày, đến trưa, con dâu của Chu phu tử sẽ làm vài món ăn đưa đến trường, cho các hài tử cùng dùng bữa. Tiền cũng được tính vào học phí.

Tuy có cơm trắng ăn no bụng, nhưng thịt thì đừng hòng có.

Bây giờ Giang Thời đang tuổi ăn tuổi lớn, ta đã làm thịt kho và trứng rán, buổi trưa mang đến trường tư thục cho thằng bé.

Vừa bước vào sân nhà họ Chu, ta đã cảm thấy tình hình không ổn.

Vài hài tử vây quanh reo hò, Chu phu tử mặt mày đen sầm, một tay nắm ch/ặt roj mây, một tay đang giằng co y phục của Giang Hạo: "Mau đưa bạc ngươi đã tr/ộm ra đây!"

Giang Thời dán ch/ặt vào tường đứng, trên mặt có vài vết roj, vẻ mặt quật cường: "Con không lấy đồ của hắn!"

Có hài tử khác nhìn thấy ta, phấn khích vỗ tay: "Giang Thời, ngươi xong đời rồi! Kế mẫu đ/ộc á/c của ngươi đến rồi kìa, để nàng ta biết ngươi tr/ộm đồ, nàng ta sẽ đ/á/nh c.h.ế.t ngươi!"

"Này, Giang Thời nhà các ngươi tr/ộm đồ của Chu Hạo đó!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Pháo Hôi Hôm Nay Vẫn Đang Cố Sống

Chương 13
Tôi là một người song tính, trời sinh tính tình nóng nảy. Hai năm đại học đã đánh nhau mười bảy trận. Trận cuối cùng còn đánh gãy sống mũi của một tên sinh viên thể thao. Nhà trường cho tôi hai lựa chọn: Hoặc thôi học, hoặc để học bá đứng nhất khối quản thúc. Vì không muốn bị đuổi học, tôi học cách giả ngoan. Hôm nay bị kiểm tra bài tập, tôi đang ngoan ngoãn chuẩn bị nghe mắng. Trước mắt đột nhiên hiện lên một hàng chữ: [Chó điên cuối cùng cũng bị thuần phục rồi ha ha ha, nam chính đúng là cao tay thật.] [Tiếc là pháo hôi thôi, đợi nữ chính xuất hiện thì nam chính sẽ chẳng quản cậu ta nữa.] [Về sau còn thảm hơn. Chuyện cậu ta là người song tính bị truyền khắp trường, cuối cùng nhảy từ tầng cao khu giảng đường xuống.] Cây bút trong tay tôi rắc một tiếng gãy đôi. Lục Trì ngước mắt lên: "Sao thế?" Tôi nhìn chằm chằm khuôn mặt hắn, chậm rãi cong môi cười.
269
4 Thai nhi báo thù Chương 15
10 Cô gái bình hoa Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm