Lộc Minh

Chương 9

18/03/2026 00:32

Lần đầu tiên gặp Tiểu Lộc, tôi đang làm quản lý sảnh cho một quán KTV.

Năm đó Tiểu Lộc mười tám tuổi, vừa mới vào làm nhân viên phục vụ bia.

Công việc của cô ấy là bưng bia khách gọi vào phòng hát.

Hôm đó là năm giờ sáng, tất cả khách và nhân viên đều đã ra về.

Tôi như thường lệ, đi tuần tra một vòng cuối cùng.

Đúng lúc đi ngang qua một phòng để đồ lặt vặt hẻo lánh nhất quán, tôi nghe thấy tiếng động nhỏ phát ra từ bên trong.

Nếu là bình thường, tôi có thể sẽ cho là chuột rồi bỏ qua.

Nhưng lần đó, m/a xui q/uỷ khiến thế nào tôi lại bước tới.

Vừa bước đến cửa phòng để đồ, bên trong bỗng vang lên một tiếng “bốp” trầm đục.

Tôi gi/ật nảy mình, vội vàng đẩy cửa xông vào.

Đập vào mắt tôi đầu tiên, là Tiểu Lộc đang trong tình trạng không mảnh vải che thân, hai mắt đỏ ngầu, nét mặt vặn vẹo.

Trên tay cô ấy đang cầm một nửa chiếc bình hoa, dưới đất là một gã đàn ông nằm gục trong vũng m/áu, xung quanh là những mảnh vỡ của chiếc bình hoa vương vãi khắp nơi.

Ngay lập tức, tôi đã hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Đúng lúc tôi định rút điện thoại ra báo cảnh sát, tôi nhìn thấy đôi mắt hạnh nhân hoảng lo/ạn của Tiểu Lộc.

Cuối cùng, tôi cất điện thoại đi, cắn răng đưa ra một quyết định.

Tôi cởi áo khoác của mình khoác lên người Tiểu Lộc, ôm cô ấy vào lòng và nhẹ nhàng vỗ lưng cô ấy.

“Không sao đâu, th* th/ể cứ để tôi xử lý.”

“Cô đi thay quần áo rồi về nhà đi, ngày mai cứ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.”

Tiểu Lộc h/ồn xiêu phách lạc dường như vớ được cọng rơm c/ứu mạng, gật đầu lia lịa rồi chạy vội ra ngoài.

Tôi đi đẩy một chiếc xe dọn vệ sinh đến, nhét th* th/ể gã đàn ông vào thùng rác trên xe.

Sau đó dùng một dung dịch tẩy rửa chuyên dụng, dọn sạch sành sanh vết m/áu trên sàn nhà.

Tiếp đó, tôi đến phòng camera, xóa toàn bộ video ghi hình tối hôm đó.

Cuối cùng, tôi đẩy xe, nhét cái x/á/c vào cốp xe, tìm một nơi hoang vắng để ch/ôn cất.

Không biết do may mắn hay do tôi làm quá gọn gàng, gã đàn ông ch*t đi mà không hề có cảnh sát nào tới điều tra.

Sau vụ đó, Tiểu Lộc tôn thờ tôi như thần thánh, gọi dạ bảo vâng.

Tôi lấy toàn bộ số tiền tiết kiệm của cô ấy, cộng với tiền của mình, mở một rạp chiếu phim mini.

Làm việc ở KTV bao lâu nay, tôi thừa biết chỉ có dấn thân vào vùng ranh giới của pháp luật thì mới có thể ki/ếm được những khoản tiền lớn một cách nhanh chóng.

Lúc đầu, Tiểu Lộc phản đối việc đi làm ở rạp chiếu phim mini.

Cô ấy có nguyên tắc của riêng mình, không vì tôi từng giúp cô ấy mà thay đổi.

Nhưng Tiểu Lộc không ngờ rằng đêm hôm đó, tôi đã mang hai thứ về nhà.

Nửa chiếc bình hoa dính vân tay của Tiểu Lộc và m/áu của nạn nhân, cùng với chiếc điện thoại trong túi quần gã đàn ông.

Trong điện thoại có đoạn video ghi lại toàn bộ cảnh gã xâm hại Tiểu Lộc.

Dựa vào hai thứ này, tôi đã mài nhẵn chút góc cạnh cuối cùng của Tiểu Lộc, thuần phục cô ấy thành một con chó cái nhất nhất tuân lệnh tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồng Trần

Chương 36
Trúc mã tôi thầm mến say rượu, tôi lén hôn anh, nhưng anh đã tỉnh từ lúc nào không hay, lạnh lùng bóp cổ tôi rồi dùng sức đẩy mạnh về phía sau: "Đủ chưa?" "Cậu nhầm lẫn gì rồi thì phải, tôi không có hứng thú với đàn ông." Sau này, trong một trò chơi, tôi bốc trúng hình phạt phải hôn sâu một người đàn ông khác trong một phút. Ứng Dữ Trần - kẻ từng bảo không có hứng thú với đàn ông - bỗng dưng tức giận kéo tôi lại. "Cậu ấy không muốn." "Chơi có chơi có chịu, để không làm mất hứng của mọi người, chai rượu này tôi sẽ uống thay cậu ấy." Nào ngờ đối phương vẫn không chịu buông tha, giữ chặt chai rượu của anh rồi khiêu khích: "Anh là gì của cậu ta, dựa vào đâu mà đòi uống thay?" Nghe vậy, Ứng Dữ Trần quay đầu lại, giáng xuống môi tôi một nụ hôn thật mạnh: "Bây giờ thì được rồi chứ?" Tôi ngớ người.
0
3 Tắt đèn Chương 8
11 Nốt tử thi Chương 8
12 Ngôi Sao May Mắn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm

Có con với anh em tốt thì đã sao?

Tôi cùng anh bạn thân xuyên vào thế giới ABO. Hai đứa tôi trở thành hai người cha đoản mệnh của nam chính trong tiểu thuyết. Hệ thống yêu cầu chúng tôi phải sinh ra nam chính thì mới có thể trở về thế giới thực. Anh bạn thân an ủi tôi: "Không sao đâu, cậu chỉ cần nhắm mắt lại, nằm xuống giường là xong." Xong cái đầu cậu ấy! Tại sao cậu là Alpha còn tôi lại là Omega? Một thằng đàn ông thẳng tắp như tôi mà cũng phải sinh con ư? Bị dồn vào đường cùng, cuối cùng chúng tôi vẫn phải sinh ra nam chính. Sau khi thuận lợi trở về thực tại, tôi chưa kịp phản ứng gì thì anh bạn thân đã thở ngắn than dài. Tôi đành an ủi cậu ấy: "Không sao đâu, dù có sinh con thì chúng ta vẫn là anh em mà!" Cậu ấy nhìn tôi, vẻ mặt muốn nói lại thôi. Khi bầu không khí đang trở nên kỳ quặc, hệ thống đột ngột thông báo rằng con trai của chúng tôi đã tìm đến nơi. "Ký chủ, nam chính nhỏ không thể chấp nhận việc hai người rời đi, hiện tại thằng bé sắp hủy diệt cả thế giới đó rồi! Vì vậy chúng tôi đành đưa nó đến tìm hai người!" Tôi nhìn chằm chằm vào đứa nhóc 5 tuổi đang khóc đến chảy cả nước mũi, tay ôm khư khư con gấu bông trước mặt. Chính là nó? Kẻ hủy diệt thế giới?
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
272