Mọi chuyện trở nên tồi tệ vào tháng thứ 3.
Hôm đó Hoắc Diễn bị gọi đến cuộc họp khẩn cấp tại quân bộ, đi vội quá nên quên tắt màn hình toàn ảnh.
Tôi nằm bò trên thành bể cá, chán nản nhìn chằm chằm vào màn hình đó.
Ban đầu chỉ muốn tìm chút giải trí.
Rồi tôi nhìn thấy tiêu đề tài liệu.
"Phân tích và nghiên c/ứu sâu về ấn ký nhân ngư: Báo cáo thí nghiệm số 37".
Số 37.
Nghĩa là trước đó còn có 36 bản nữa.
Đa số dữ liệu trên màn hình tôi đều không hiểu, nhưng có vài từ ngữ đ/ập thẳng vào mắt: "C/ắt đ/ứt ấn ký", "X/á/c suất giải trừ", "Tỷ lệ sống sót của vật chủ".
Vật chủ.
Đó là chỉ tôi.
Con số theo sau tỷ lệ sống sót: 3.7%.
Toàn thân tôi lạnh toát.
Hắn đang nghiên c/ứu cách để vứt bỏ tôi.
Sau khi vứt bỏ, tôi chỉ có 3.7% cơ hội sống sót.
Về cơ bản là ch*t chắc rồi.
Tôi từ từ co người vào trong bể cá, ôm lấy đuôi cuộn tròn lại.
Làm sao đây, làm sao đây?
Chạy trốn? Ra khỏi phạm vi 800 mét là tim ngừng đ/ập ngay.
Phản kháng? Tôi đến nửa ống m/áu heo còn không chịu nổi, lấy gì mà phản kháng vị chiến thần số 1 đế quốc?
Con đường sống duy nhất là khiến hắn không muốn giải trừ.
Khiến hắn cảm thấy giữ tôi lại vẫn có lợi hơn là vứt bỏ.
Nhưng tôi có tác dụng gì chứ?
Sức chiến đấu bằng 0, sợ m/áu, thể chất yếu, ăn nhiều.
Ưu điểm duy nhất chắc là khá yên tĩnh? Không gây thêm quá nhiều phiền phức?
Không đủ.
Còn lâu mới đủ.
Huhu...
Làm cá thật là phiền ch*t đi được.