Ba tháng sau, tôi mới được xuất viện.
Kỷ Hành đặt trước mặt tôi một tờ đơn ly hôn. Đầu óc tôi như ù đi.
Hắn… không cần tôi nữa?
“Bây giờ em đã là alpha cấp S, thí nghiệm cũng thành công. Tương lai em có thể sống tốt hơn, tìm một omega phù hợp, kết hôn, sinh con…”
Nghe hắn nói càng lúc càng vô lý, tôi vội giơ tay ngăn lại:
“Ý gì đây? Anh định bỏ em à?”
“Không phải bỏ. Chỉ là em có lựa chọn tốt hơn.”
Tôi hít sâu:
“Lựa chọn gì? Có omega nào chức vụ cao hơn Đại tá không? Ngoài phó viện trưởng Lâm?”
Kỷ Hành suy nghĩ rồi lắc đầu:
“Không có.”
Tôi thở ra:
“Vậy người yêu hiện tại của em là Đại tá, còn gì tốt hơn nữa? Hồi ở học viện, vì là trẻ mồ côi nên em bị b/ắt n/ạt không ít. Giờ có anh đứng sau, em đi đâu cũng ngang nhiên. Chẳng phải quá ổn rồi sao?”
Kỷ Hành nhìn tôi, vẻ mặt khó hiểu:
“Lựa chọn em nói… hình như không giống với anh nghĩ.”
Tôi đ/ập bàn, tờ đơn ly hôn bay xuống đất:
“Khác chỗ nào? Với em, thế là tốt nhất rồi! Với lại, em thừa nhận mình không phải người tốt. Ngay từ lần đầu gặp, em đã mê anh rồi, không có anh không được. Em đã chọn anh, giờ anh đòi ly hôn là bỏ rơi em đấy. Em sẽ kiện lên cấp trên!”
Kỷ Hành: “…”
Tôi kéo tay hắn, ôm ch/ặt:
“Xin anh, đừng bỏ em.”
“Nhưng họ nói em là kẻ ăn bám.”
“Thì sao? Ăn bám được anh là bản lĩnh của em. Nghĩ mà xem, bao nhiêu người ngoài kia, anh chẳng để ý ai, chỉ có em khiến anh động lòng. Nhìn ngoại hình em đi, từ mặt đến dáng đều thuộc hàng xuất sắc. Anh tìm đâu ra người thứ hai như em? Với lại chúng ta hợp nhau từ trên giường xuống dưới đất, tin tức tố bổ trợ lẫn nhau. Đây là gì? Là duyên số!”
Tôi nói liên tục suốt bốn tiếng, cuối cùng cũng thuyết phục được hắn.
Thấy hắn ngủ rồi, tôi lén dậy, x/é đơn ly hôn, đ/ốt thành tro, rồi ném hết vào bồn cầu xả sạch.
---
Gần một năm sau đó, tôi và Kỷ Hành gần như đóng quân ngoài chiến trường. Tôi học đi/ên cuồ/ng mọi thứ về tác chiến, chỉ mong sau này hắn đỡ vất vả.
Dù đã là alpha cấp S, nhưng tin tức tố của tôi vẫn kém hắn một bậc, hắn đột phá tự nhiên, còn tôi nhờ can thiệp. Dẫu vậy, áp chế kẻ địch thì đủ dùng. Chỉ là… không áp chế nổi hắn.
Như lần trước, tôi định kh/ống ch/ế hắn, kết quả lại bị hắn áp chế ngược. Không những bị trói, còn bị hành cho một trận, suýt mất mạng.
Vì tôi luôn ở cạnh Kỷ Hành, người gh/en gh/ét ngày càng nhiều. Trên diễn đàn còn lập hẳn một chủ đề mang tên “Kẻ ăn bám số một đế quốc” để chế giễu tôi.
Sau đó, tôi đăng một đoạn video chiến đấu một mình chống lại ba nghìn kẻ địch. Từ đó, những lời công kích mới dần biến mất.
“Muốn ăn bám cũng phải đạt trình độ này à?”
“Tình huống gì đây? Gi*t địch thế này mà bảo ăn bám?”
“Chuyện Đại tá Kỷ nổi gi/ận vì người kia… hóa ra có ẩn tình?”
“Tôi nói rồi, là do mấy người kia gh/en tị vì Lâm Lạng đứng đầu khóa nên cố tình gây chuyện.”
“Đừng gọi tên nữa, xem thông báo của Bộ Tư lệnh đi. Lâm Lạng giờ đã là alpha cấp S, còn được phong làm Đại tá rồi.”
Sau một khoảng lặng, phần bình luận bị lấp đầy bởi một câu:
“Thì ra cơm mềm của Đại tá Kỷ… không dễ ăn chút nào.”
(Hết)
….