Hạ Đại Đảm thở phào nhẹ nhõm, liền chuyển sang gi/ận dữ trừng trừng nhìn tôi:
“Con khốn!”
“Mày hùa cùng một giuộc với chúng nó!”
“Mày đừng quên, mày đã thề với tổ sư gia của mày, cuộc trò chuyện hôm nay của chúng ta, không được để người thứ ba nào biết.”
C.h.ế.t đến nơi rồi mà Hạ Đại Đảm vẫn không quên đe dọa tôi.
Tôi khẽ bật cười: “Lệ q/uỷ ông cháu, Hắc Bạch Vô Thường, Ngưu Đầu Mã Diện, có ai trong số đó là người sao?”
“Tao phải g.i.ế.c mày!” Hạ Đại Đảm hét lên thất thanh, tức đến mức mặt đỏ tía tai.
“Bây giờ lệ q/uỷ đã bị Hắc Bạch Vô Thường mang đi rồi, tao xem ai còn c/ứu được mày nữa.” Anh ta gầm lên.
Anh ta định lao tới bóp c.h.ế.t tôi.
Nhưng nhanh hơn một bước, là sợi xích sắt quấn c.h.ặ.t lấy chân anh ta.
Không chỉ nặng nề, mà còn mang theo thứ hàn khí âm lãnh vô tận, khiến anh ta lập tức lạnh đến mức hai hàm răng va vào nhau lập cập.
Anh ta ngoảnh đầu nhìn lại, thế mà lại phát hiện một “bản thân” khác vẫn đang đứng trân trân ở đó, giữ nguyên tư thế vung cái kích nâng gầm.
Đây là...
Anh ta không dám nghĩ tiếp.
Tôi liền lên tiếng vạch trần giúp anh ta.
“Đó là thể x/á/c của anh, còn đây là linh h/ồn anh.”
“Bây giờ Ngưu Đầu Mã Diện đã đến áp giải anh xuống địa ngục rồi.”
“Không thể nào! Kể cả có bị trừng ph/ạt thì cũng phải là cảnh sát tới chứ, tao vẫn còn dương thọ, làm sao có thể xuống địa ngục được.”
Anh ta đi/ên cuồ/ng giãy giụa, đáng tiếc là vô ích.
Sức mạnh của Ngưu Đầu Mã Diện đâu phải thứ mà một linh h/ồn sống như anh ta có thể đọ sức được.
Chỉ vừa ngẩng đầu lên, anh ta đã bị diện mạo của Ngưu Đầu Mã Diện dọa cho co rúm người lại, run lẩy bẩy.
Đó là nỗi sợ hãi bản năng của tất cả những linh h/ồn tội lỗi khi đối diện với Ngưu Đầu Mã Diện.
Được khắc sâu vào trong linh h/ồn, không kẻ nào trốn thoát được.
“Anh đúng là vẫn còn dương thọ nhưng anh đã tước đoạt dương thọ của hai con người và một chú ch.ó, lúc nãy, phần dương thọ và khí vận còn lại của anh đã được dùng để đ.á.n.h đổi lấy cơ hội đầu t.h.a.i cho hai ông cháu họ rồi.”
Đống tro dưới đất kia, hoàn toàn chẳng phải là vàng mã của người thân nào sất, đó là tờ cáo trạng tôi viết thay cho hai ông cháu.
Dâng thẳng lên tận mặt Diêm Vương.
Dù khí vận của Hạ Đại Đảm có mạnh đến mấy thì thứ chờ đợi anh ta cũng chỉ có chảo dầu dưới địa ngục mà thôi.
Ngưu Đầu Mã Diện gật đầu chào tôi, áp giải h/ồn của Hạ Đại Đảm lôi thẳng xuống địa ngục.
Khung cảnh trước mắt tôi vặn vẹo biến dạng, lúc mở mắt ra lần nữa.
Chiếc xe tông vào cột điện ven đường, thanh cốt thép đ.â.m xuyên qua sọ Hạ Đại Đảm, óc trắng trắng đỏ đỏ văng đầy vô lăng.
Chiếc xe kêu bíp bíp không ngừng, hệ thống báo động tự động trên xe lập tức gọi cảnh sát.
Tôi hôn mê bất tỉnh ở ghế phụ, xe cấp c/ứu 120 lao tới đưa tôi vào phòng ICU cấp c/ứu, còn Hạ Đại Đảm thì được thông báo đã t.ử vo/ng ngay tại chỗ.
Lúc bố mẹ hớt hải chạy đến bệ/nh viện, mặt mũi đều tái xanh vì gi/ận.
Bố mẹ ngồi trước giường bệ/nh, mặc kệ trên người tôi lúc này đang quấn đầy băng gạc, tôi có thoát được trận đò/n “nam nữ hỗn hợp” thì cũng chẳng tránh khỏi lời than phiền của hai người.
“Rõ ràng có bao nhiêu cách để giúp hai ông cháu đó, mày làm thế này, sau này ai dám giới thiệu đối tượng cho mày nữa hả?”
Bố tôi tức tối trừng mắt thổi râu.
Vốn dĩ nhà chúng tôi làm nghề mở tiệm vàng mã, người chịu giới thiệu đối tượng xem mắt cho tôi đã ít ỏi đến đáng thương rồi.
Trớ trêu thay ngay lúc đối tượng xem mắt chở tôi về nhà, lại xảy ra t.a.i n.ạ.n xe hơi nghiêm trọng như vậy.
Danh tiếng khắc phu của tôi, lần này xem như đồn xa khắp cái chốn nhỏ bé của chúng tôi rồi.
Tôi chẳng thèm mảy may để tâm: “Thế thì càng tốt, nhiệm vụ giải quyết xong xuôi, lại tránh được ruồi nhặng quấy rầy.”
“Có cô con gái thiên tài thế này, bố mẹ cứ ở đó mà mừng thầm đi.”