Điều cấm kỵ vào ngày mưa

Chương 14

17/11/2023 15:40

“Ôi Diệp Phong ơi là Diệp Phong, cậu vẫn thích lo chuyện bao đồng giống như năm đó nhỉ?”

“Thất Khôi” chỉ vào tôi, cười nói: “Nếu năm đó cậu không quay lại c/ứu Diệp Tịch thì cậu sẽ không ch*t.”

Chú nhỏ chậm rãi nói: “Anh Diệp Căn, mình tôi ch*t còn chưa đủ hay sao? Buông tha cho người nhà của tôi đi.”

Hóa ra đó là Diệp Căn, người đi tuần thay bố tôi và những người khác vào năm đó.

Con m/a nước muốn làm hại tôi từ đầu là Diệp Căn chứ không phải chú nhỏ.

“Một mình cậu ch*t đủ thế nào được? Cả nhà tôi đều ch*t trong trận lũ đó! Nếu con gái tôi không ch*t, có lẽ con bé cũng lớn bằng Diệp Tịch, nhưng con bé ch*t rồi! Chính bọn họ đã gi*t con bé! Bố nó đã lấy hết số tiền đó!”

Diệp Căn càng nói càng kích động.

“Bố tôi không lấy!”

Tôi vừa nói xong, Diệp Căn thoát khỏi cơ thể Thất Khôi, bay về phía tôi.

Khuôn mặt sưng tấy và trắng bệch của hắn ta còn đ/áng s/ợ hơn cả chú nhỏ gấp vạn lần.

Chú nhỏ đứng trước mặt tôi và chiến đấu với Diệp Căn: “Tiểu Tịch, đi trốn đi.”

Tiểu Tịch…

Hai từ này đã khơi dậy ký ức sắp mất đi trong đầu tôi.

Tôi nhớ khi tôi còn nhỏ, chú nhỏ mỗi lần đi học về đều mang kẹo cho tôi, sau đó chú ấy ngồi xổm xuống đất, dang rộng vòng tay đón tôi và cười gọi tôi: “Tiểu Tịch, lại đây.”

Tôi từng hỏi bố mẹ, ông bà nội rằng có phải tôi có một người chú hay không, nhưng mỗi khi nhắc đến chuyện này, họ lại lộ ra vẻ mặt sợ hãi, rồi cảnh cáo tôi, ông bà nội chỉ có mình bố tôi là con trai, bảo tôi về sau không được nói linh tinh.

Họ không dám thừa nhận, vì sợ chú nhỏ quay về…

Bọn họ đều cho rằng chú nhỏ hóa thành lệ q/uỷ nên quay về tìm tôi để trả th/ù.

Nhưng người năm đó liều mạng c/ứu tôi sao lại phải trả th/ù tôi?

Còn bà cô Ba nữa?

Sao bà ấy lại dặn tôi năm lần bảy lượt là phải dán bùa lên người chú nhỏ?

Bọn họ đá/nh nhau một hồi, chú nhỏ tôi đã bị áp đảo.

Diệp Căn ngay lập tức tiến đến chỗ tôi, một tay tóm lấy cổ tôi rồi nhấc tôi lên không trung, cười ngạo nghễ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Một tờ giấy sai lầm

Chương 6
Đích tỷ cùng người tư định chung thân. Vừa lúc Thái tử tuyển phi, đích tỷ không muốn nhập cung, tay run một cái, vết mực làm bẩn tên họ. Chẳng ngờ, nội quan của Thái tử cầm thánh chỉ, chỉ đích danh muốn thứ nữ nhà họ Lục nhập cung làm Thái tử phi. Kiếp trước, ta ngây ngô nhập Đông cung. Chẳng ngờ lại được Thái tử sủng ái. Một ngày về thăm nhà, vinh hiển tột bậc. Vừa khéo đụng phải đích tỷ về nhà than khổ. Nàng nhìn Thái tử, lệ rơi đầy mặt: "Hóa ra là chàng." Đêm đó, nàng gieo mình xuống hồ. Ta mới hay, Thái tử đã nhận lầm người. Người ôm lấy thi thể đích tỷ, thần sắc lạnh nhạt: "Chính là ngươi, khiến chúng ta âm dương cách biệt." Từ đó, trong tường cao gạch đỏ, ta chịu đủ mọi nhục nhã. Mở mắt lần nữa, ta thấy tay cầm bút của tỷ tỷ khựng lại. Liền vội vàng tiến lên: "Tỷ tỷ, chữ đã bẩn rồi, hãy viết lại tờ khác đi."
Cổ trang
Nữ Cường
Ngôn Tình
1
Hàn Sinh Thự Chương 8
Bánh Trôi Chương 6