Điều cấm kỵ vào ngày mưa

Chương 14

17/11/2023 15:40

“Ôi Diệp Phong ơi là Diệp Phong, cậu vẫn thích lo chuyện bao đồng giống như năm đó nhỉ?”

“Thất Khôi” chỉ vào tôi, cười nói: “Nếu năm đó cậu không quay lại c/ứu Diệp Tịch thì cậu sẽ không ch*t.”

Chú nhỏ chậm rãi nói: “Anh Diệp Căn, mình tôi ch*t còn chưa đủ hay sao? Buông tha cho người nhà của tôi đi.”

Hóa ra đó là Diệp Căn, người đi tuần thay bố tôi và những người khác vào năm đó.

Con m/a nước muốn làm hại tôi từ đầu là Diệp Căn chứ không phải chú nhỏ.

“Một mình cậu ch*t đủ thế nào được? Cả nhà tôi đều ch*t trong trận lũ đó! Nếu con gái tôi không ch*t, có lẽ con bé cũng lớn bằng Diệp Tịch, nhưng con bé ch*t rồi! Chính bọn họ đã gi*t con bé! Bố nó đã lấy hết số tiền đó!”

Diệp Căn càng nói càng kích động.

“Bố tôi không lấy!”

Tôi vừa nói xong, Diệp Căn thoát khỏi cơ thể Thất Khôi, bay về phía tôi.

Khuôn mặt sưng tấy và trắng bệch của hắn ta còn đ/áng s/ợ hơn cả chú nhỏ gấp vạn lần.

Chú nhỏ đứng trước mặt tôi và chiến đấu với Diệp Căn: “Tiểu Tịch, đi trốn đi.”

Tiểu Tịch…

Hai từ này đã khơi dậy ký ức sắp mất đi trong đầu tôi.

Tôi nhớ khi tôi còn nhỏ, chú nhỏ mỗi lần đi học về đều mang kẹo cho tôi, sau đó chú ấy ngồi xổm xuống đất, dang rộng vòng tay đón tôi và cười gọi tôi: “Tiểu Tịch, lại đây.”

Tôi từng hỏi bố mẹ, ông bà nội rằng có phải tôi có một người chú hay không, nhưng mỗi khi nhắc đến chuyện này, họ lại lộ ra vẻ mặt sợ hãi, rồi cảnh cáo tôi, ông bà nội chỉ có mình bố tôi là con trai, bảo tôi về sau không được nói linh tinh.

Họ không dám thừa nhận, vì sợ chú nhỏ quay về…

Bọn họ đều cho rằng chú nhỏ hóa thành lệ q/uỷ nên quay về tìm tôi để trả th/ù.

Nhưng người năm đó liều mạng c/ứu tôi sao lại phải trả th/ù tôi?

Còn bà cô Ba nữa?

Sao bà ấy lại dặn tôi năm lần bảy lượt là phải dán bùa lên người chú nhỏ?

Bọn họ đ/á/nh nhau một hồi, chú nhỏ tôi đã bị áp đảo.

Diệp Căn ngay lập tức tiến đến chỗ tôi, một tay tóm lấy cổ tôi rồi nhấc tôi lên không trung, cười ngạo nghễ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
6 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm