[Ngôn tình] Chàng là ánh sáng

Chương 4.

24/06/2025 14:37

07.

Kỳ Quang tròn mắt nhìn kỹ cẩm tú cầu và ta, lúc ấy trông ta hẳn là rất nhếch nhác, trên đường chạy đến đây còn đá/nh rơi mấy cái trâm.

Thấy hắn không nói gì, ta quay người nhìn Nguyên Lân, người vẫn đang nhìn ta đầy khiêu khích.

“Vậy định ngày tướng quân xuất chinh đi, ta chuẩn bị cùng tướng quân.”

Ta nhìn thẳng vào mắt Nguyên Lân, kiên định nói.

“Được, vậy trẫm thành toàn cho Nam Hà quận chúa và Kỳ Quang tướng quân.”

Nguyên Lân mỉm cười soạn thánh chỉ, Chu Ngọc cầm ném tới trước mặt ta.

Ta cầm chiếu chỉ, kéo Kỳ Quang ra khỏi đại điện.

Kỳ Quang vẻ mặt không thể tin nổi, bị ta kéo một đoạn đường rồi vào xe ngựa.

Trên xe ngựa, ta nói với hắn:

“Cha và huynh ta đều tử chiến ở Mạc Bắc, nếu hoàng đế muốn làm khó ngài, ta sẽ không để hắn đắc ý.”

“Mỗi tướng lĩnh xuất chinh đến Mạc Bắc đều là anh hùng.”

Ta nhìn thánh chỉ trong tay, nhớ lại ánh mắt và lời lẽ vừa rồi của Nguyên Lân, không kìm được bật khóc.

Kỳ Quang vội cởi áo giáp, lộ ra chiếc áo bào màu trắng bạc tựa trăng ở bên trong.

Hắn cẩn thận đặt ta lên đầu gối của hắn, lúc này, mọi nỗi uất ức mà ta phải chịu suốt hai mươi năm đều trút hết ra ngoài.

Khóc ướt đẫm áo hắn, Kỳ Quang vụng về xoa lưng ta:

“Quận chúa, đừng đ/au buồn, thần sợ quận chúa gả cho thần sẽ tủi thân cả đời, nếu thần không sống sót trở về…”

“Biết vậy thì ngài phải sống trở về cho ta! Nhất định phải sống sót trở về!”

Ta ngẩng khuôn mặt khóc đến mơ hồ lên, mạnh mẽ nói với hắn.

Kỳ Quang ngơ ngác gật đầu, ta lại vùi mình vào đùi hắn, tiếp tục khóc suốt chặng đường đến Trấn Bắc Hầu phủ.

Lúc đó ta đã khóc nhiều đến nỗi không còn sức lực, mặc cho Kỳ Quang bế ta xuống xe ngựa.

Thái hoàng thái hậu và thái hậu đã đợi ta ở cửa, thấy ta khóc lóc thảm thương trong lòng Kỳ Quang, thái hoàng thái hậu đ/au lòng khôn xiết, vội sai người chuẩn bị nước nóng cho ta tắm rửa, còn thái hậu đi xuống nhà bếp chuẩn bị đồ ăn cho ta.

Không dễ gì mới bỏ được lớp trang điểm và làm tóc, ta được Ngân Việt đỡ vào sảnh chính.

Ba người ngồi lặng thinh trên ghế, trên bàn bày rất nhiều món ăn ta yêu thích.

Hôm nay ta thực sự mệt rồi, thế là cầm đũa bắt đầu ăn.

“Quận chúa không cần phải thỏa hiệp để gả cho thần…Thần có thể đi thỉnh cầu bệ hạ thu hồi chỉ dụ.”

Một lúc sau, Kỳ Quang mới mở miệng.

Ta không trả lời hắn, ta đã quá mệt rồi.

Thái hoàng thái hậu ngồi đối diện ta, thấy ta cứ ăn mà không nói, thở dài:

“Nếu ý con đã quyết, ai gia sẽ chuẩn bị của hồi môn cho con.”

Ta nghe xong liền gật đầu, cảm ơn ý tốt của Kỳ Quang.

Kỳ Quang còn muốn mở miệng nói gì đó.

Ta hung dữ trừng mắt với hắn:

“Sao vậy? Ngài gh/ét bỏ ta?”

“Thần không dám…” Kỳ Quang có chút lo sợ.

“Vậy thì cưới ta, rồi bình an trở về từ Mạc Bắc.”

Ta phớt lờ ánh mắt phức tạp của hai người còn lại, thật lòng nói với Kỳ Quang.

“Thần tuân lệnh.”

Sau khi nghe câu trả lời của hắn, ta đột nhiên choáng váng ngất xỉu.

08.

Khi tỉnh lại, Ngân Việt đang giúp ta xoa mắt.

Thái hậu bưng canh th/uốc đến bên cạnh ta, thấy ta tỉnh lại liền nhanh chóng nhờ Ngân Việt đỡ ta, rồi bón ta một thìa lớn th/uốc đắng.

Ta lè lưỡi đắng ngắt, lúc ấy thái hoàng thái hậu từ cửa bước vào.

“Nha đầu chịu khổ rồi, ai gia có lỗi với con, năm đó ai gia không nên chỉ hôn con cho hoàng đế…” Thái hoàng thái hậu tự trách nói.

“Mẫu hậu, đừng nói nữa, trách ta không dạy dỗ Nguyên Lân cho tốt.”

Thái hậu an ủi bà, vừa nói vừa bón cho ta một thìa th/uốc khác.

Ta nhìn gương mặt ân cần của hai người với Ngân Việt, nhẹ giọng nói:

“Không sao đâu, các nương nương không cần lo lắng cho con. Con nguyện ý, Kỳ Quang là người lương thiện. Cuộc đời này nếu có thể giao phó cho hắn, cũng là một chuyện tốt.”

Thái hoàng thái hậu và thái hậu nhìn nhau, thái hậu lo lắng nói:

“Từ trước đến nay con toàn ở trong cung, con làm sao biết được những chuyện khác. Danh tiếng của Kỳ Quang trong kinh thành không tốt lắm, kiêu ngạo, đ/ộc đoán, ngang ngược, t/àn b/ạo, chúng ta sợ con sẽ bị ứ/c hi*p.”

“Có hai vị nương nương chống lưng cho con, con không sợ đâu ạ.”

Ta mỉm cười ôm lấy hai người, lại dịu dàng nói:

“Huống hồ những người dám xuất chinh đến Mạc Bắc, đều không phải người x/ấu.”

Thái hoàng thái hậu tổ chức hôn lễ cho ta và Kỳ Quang rất hoành tráng, các chức sắc trong kinh thành đều tới.

Nguyên Lân cũng đến, sau khi ta và Kỳ Quang kính rư/ợu xong, hắn chợt nói với giọng nham hiểm:

“Chúc mừng Kỳ tướng quân đã ôm được mỹ nhân, nhất định phải đối xử thật tốt với muội muội của ta đó.”

Hắn nghiến răng nghiến lợi khi nói đến chữ muội muội.

Kỳ Quang còn định nói gì đó, nhưng ta nhanh chóng kéo hắn đi, càng đôi co với loại người như Nguyên Lân, hắn lại càng được đà.

Ta đã hiểu rồi.

Quả nhiên ngay sau đó, Nguyên Lân vẫn không ngừng dùng ánh mắt thích thú dán lên người ta, khi ánh mắt ta chạm hắn, lại có chút giễu cợt, xuất chinh được một lần mà cứ nghĩ mình có căn lắm.”

Cuối cùng, ta trong bộ giá y, tiễn Kỳ Quang ra chiến trường, hắn đeo bùa bình an mà ta khắc cả đêm trên cổ, rồi dẫn quân lính cưỡi ngựa phóng đi.

Nguyên Lân đứng bên cạnh ta, hừ lạnh nói:

“Hy vọng hắn có thể trở về, đừng giống như cha huynh của ngươi.”

Ta trừng mắt, bước chân bị gió lay động: “Chàng nhất định làm được.”

Nguyên Lân nhìn ta lắc đầu, bãi giá hồi cung.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
4 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
6 Thịt Tiên Chương 15
8 U U Lục Minh Chương 30.
12 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm